Nguyễn Minh Phúc

Thiếu nữ trong thành nội
dinhcuong
Thầm thì với Huế
cứ ngỡ Huế không chờ tôi được nữa
bao lâu rồi ngút mắt những mùa trăng
ga Huế đó tiễn ai mà mắt ứa
một lần về tôi đợi đã bao năm…
Huế nhớ tôi hay lòng tôi trót Huế
để chiều nay mưa đổ trắng Trường Tiền
qua sông Hương nước chùng chình như thể
chờ tôi về giận dổi để làm duyên
con đường nhỏ chiều về qua Thiên Mụ
gió có thầm vương lại bước chân ai
tôi hỏi khẽ những bậc thềm xưa cũ
chỉ tiếng chuông vọng lại giữa mưa dài
Hoàng Thành nắng có rơi vàng Đại nội
bóng em còn soi đọng nước hồ xanh
trách chi Huế khi người đi quá vội
chuyện ngày xưa khi hẹn ước không thành
tôi gửi lại một đời tôi trót Huế
những niềm riêng dù có lỡ làng rồi
nên xa Huế nhiều khi đành rơi lệ
chút lặng thầm… như một cõi buồn tôi…
tháng hai, 2017
Khi nỗi buồn hóa thạch
Cũng trở thành ngày tháng cũ mà thôi
Ai mà nhớ một vầng trăng đã úa
Em chớ dại mang câu thơ rực lửa
Đốt cháy mình để tiếc thuở xa xưa
Ngày em mang lời hứa của mây mưa
Vào trang thơ tôi thơm mùi giấy mới
Nên tôi hiểu dù trăm chờ ngàn đợi
Cuối cùng rồi ta cũng phải chia ly
Đêm chán chường thần thánh bỏ tôi đi
Đời dẫu biết buồn chừng nào đi nữa
Em đâu thể mang một thời dang dở
Trả tôi về thương nhớ tuổi thanh xuân
Nát tim nhau …dù đã hết nợ nần
Thôi cũng đủ một trời buồn xa cách
Tôi mang cả nỗi buồn đang hóa thạch
Thả xuống chiều lạnh giá buốt con tim…
Trăng góa phụ
Một lần nữa tôi đếm sầu tuyệt vọng
Gởi tình yêu vào trong mắt môi người
Thôi đành vậy cuộc tình mù con sóng
Trôi ngậm ngùi về trăm cõi trùng khơi
Cố tìm lại một khoảng trời đánh mất
Đã chìm trong hờ hững trái tim người
Cũng không đổi được cơn sầu chất ngất
Thành gió chiều bay chạm khói sương rơi
Người đã xa cả mấy mùa chăn gối
Sầu nghiêng vai lạnh buốt ném câu thề
Tôi cay mắt buổi về ôm tay mỏi
Ngậm cả trời tàn lụi những cơn mê
Chỉ còn lại vầng trăng buồn góa phụ
Xót xa tình đêm chạm đáy hoàng hôn
Ai ngồi khóc cho ngàn ngày xưa cũ
Có hay tôi buồn nát cả linh hồn…
Nguyễn Minh Phúc
Nguồn: Tác giả gửi


















