Nhớ sóng Tuy Hòa | Mây trắng trên đồi | Thiên thu đã gọi

Posted: 13/03/2017 in Nguyễn Minh Phúc, Thơ

Nguyễn Minh Phúc

Nhớ sóng Tuy Hòa

về ngang phố nhỏ Tuy Hòa
bâng khuâng gặp một mùa hoa cúc quỳ
gió thì thầm bước chân đi
nghe đâu vọng tiếng thầm thì biển xa

núi cao chìm khuất mây nhòa
tôi nghe em hát bài ca dao chiều
Phú Yên sao nhớ thương nhiều
Tháp Chàm rêu phủ hay chiều Vũng Rô ?

ngỡ ngàng năm tháng sóng xô
chiều vương Gành Đĩa lô nhô đá chồng
ơ nầy em gái Cù Mông
cho tôi ước được vợ chồng với ai…

Tuy Hòa nắng hỡi đừng phai
để tôi còn nhớ mây bay cuối trời
cho ngàn thương nhớ trùng khơi
về miền sóng vỗ đầy vơi khói chiều…

 

Mây trắng trên đồi

Ngàn con chim hạc
Đậu chiều nhân gian
Bóng tôi ngơ ngác
Cuối trời thênh thang

Ai về sông rộng
Thả khói muôn trùng
Sương giăng lồng lộng
Muộn lời cáo chung

Đau một vầng trăng
Treo sầu dốc núi
Chìm trong thinh lặng
Ngã bóng luân hồi

Dốc đời chống chếnh
Gọi ngày mênh mông
Lời kinh lạc bến
Tạc chiều hư không

Người rồi như bụi
Thân nầy phù hư
Tôi ngồi ngóng núi
Thôi về với như…*

(*) Ý thơ Nhật Chiêu

 

Thiên thu đã gọi

Nghe rõ tiếng ai vừa gọi
Trần gian im tiếng những chiều
Đâu đây giọng người cười nói
Buốt từng ngọn gió cô liêu

Biết đau phận mình từ độ
Cõi đời vịn bóng phù hư
Có những chiều rưng rức nhớ
Mưa bay buồn rã kiếp người

Tôi gọi một trời tuyệt vọng
Chôn đời tôi với phai phôi
Trong mơ lạc loài tôi mộng
Thiên thu chìm dưới dốc đời

Nầy tôi và còn ai đó
Khuất chìm dần với hư vô
Nghe khuya từng hồi chuông đổ
Mưa đêm phủ kín quanh mồ…

Nguyễn Minh Phúc
Nguồn: Tác giả gửi

Bình luận đã bị đóng.