Thương tiếc Hữu Loan

Posted: 20/03/2017 in Bùi Nguyên Phong, Thơ

Bùi Nguyên Phong


Thi sĩ Hữu Loan (1916-2010)

Tôi viết bài thơ khóc Hữu Loan.
Ngậm ngùi sim tím… tím đồi hoang.
Núi đá nuôi hồn thơ lồng lộng.
Câu thơ thổn thức dưới trăng ngàn.

Quyến luyến, bâng khuâng tờ lịch cuối.
Tháng 3 mười tám… đất nghẹn ngào.
Đời bạc bẽo mấy ai còn nhớ.
Trời khuya leo lét một vì sao.

Tôi tiếc, thương đời ông chìm nổi.
Khóc hoa sim tím ngát tình yêu.
Đất nước vào thu mùa chinh chiến.
Khuê phòng người thiếu nữ quạnh hiu.

Thôi! Không khóc người đi chiến đấu.
Để dành nước mắt khóc người xưa.
Bình hoa ngày cưới… bình hoa cúng.
Người lính chiều nay lặng lẽ về…

Người thơ mang hồn thông thẳng tắp.
Đập đá Nga Sơn không chịu sống quỳ.
Câu thơ ông khắc vào vách đá.
Bụi đầy trời tung vó ngựa phi.

Đêm đêm núi đá… sầu cô quạnh.
Ông khóc đời bằng trái tim đau.
Bài thơ ông viết bằng nước mắt.
Thấm đẫm nhân gian những giọt sầu

Đời ghét ông… người người ghẻ lạnh.
Núi đá ôm ông mộng chực chờ.
Người ta giết ông bằng nghị quyết.
Lạnh lùng viên đạn bọc ý thơ…

 

Đau lòng mẹ biển

Mẹ Biến vặn mình trong đớn đau.
Vết thương toang hoác máu tuôn trào.
Từ trong sâu thẳm lồng ngực trái.
Quằn quại con tim một lổ sâu.

Mạch máu cạn dần mẹ thoi thóp.
Hoà theo tiếng sóng mẹ phều phào.
Tiếng lủ sao trời rưng rức khóc.
Chị Hằng buồn bã mắt xanh xao.

Mẹ ơi ! Con mẹ vô tình quá.
Mãi đắm say suối tóc, đầu mày.
Thơ khi tha thiết, khi lơi lả.
Thu vàng quyến rũ mắt mê say.

Tối ngày vơ vẩn cùng mây, gió.
Sung sướng riêng mình một tứ thơ.
Bến sông trăng rụng lặng lẽ khóc.
Nhặt cánh hoa rơi dạ thẩn thờ..

Đâu biết ngoài kia biển tang tóc.
Mặt trời đỏ quạnh bóng chiều sa.
Hoàng hôn giật mình rơi lả tả.
Đến cả màn đêm cũng nhạt nhoà.

Trời nước quạnh hiu trong tịch mịch.
Bờ cát lặng thinh sóng thở dài.
Những chiếc thuyền buồn trong bóng tối.
ủ rủ nhìn mờ mịt tương lai.

Con vẫn như người đang mớ ngủ.
Câu thơ dưới gối nằm chỏng chơ.
Bầu rượu dưới chân còn hờ hững.
Tuý luý cơn say lạc lối về.

Vẫn biết con hèn không dám nghĩ.
Tình thơ men rượu dễ tìm quên.
Mồi rượu đêm nay không tôm, cá.
Nhấp ánh trăng tà rượu uống suông.

Rót chén rượu đầy con uống cạn.
Coi như tạ lỗi núi sông này.
Rót thêm chén nữa uống một nửa.
Nửa phần còn lại đổ tương lai.

Đời con mẹ hỡi! Xem như hỏng.
Chí khí còn đâu… Vỡ mộng rồi
Con khóc như chưa từng được khóc.
Rệu rã tâm hồn mẹ Biển ơi.

Đêm nay một mình trên biển vắng.
Trăng tàn rượu cạn mà chưa say.
Chân trần trên cát… đạp lên sóng.
Con trải lòng ra với nước mây.

Con viết câu thơ trên bờ cát.
Gọi hồn mẹ Biển đến sum vầy.
Câu thơ viết thay lời tạ lỗi.
Mẹ nhận giùm con một lạy này.

Con quăng bầu rượu sâu làn nước.
Để thấy hồn con chết lịm dần.
Câu thơ con viết trên bờ cát.
Sóng khoả chồm lên xoá sạch trơn.

Bùi Nguyên Phong
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.