Tháng ba cao nguyên | Sương mỏng Pleiku | Trôi mãi về chiều

Posted: 23/03/2017 in Nguyễn Minh Phúc, Thơ

Nguyễn Minh Phúc

Tháng ba cao nguyên

gửi chút nhớ vào mây trời ngầy ngật
tháng ba nầy tôi về với cao nguyên
mùa con ong bay vào rừng lấy mật
mùa con chim sải cánh giữa đại ngàn

phong lan nở vàng lưng trời tím thẳm
tiếng thác reo ngỡ chiêng trống bập bùng
mây ngàn trôi sương chập chùng ướt đẫm
cao nguyên chìm sương khói chạm thinh không

gió thì thào ôm rừng xanh hoang vắng
nghe tiếng đêm thao thiết lạc chiêng cồng
cao nguyên thả bình rượu cần sóng sánh
tan trong chiều hoang dại với mênh mông

tháng ba đó trời cao nguyên mở hội
mùa yêu đương cây cỏ ngát hương tình
tôi ngơ ngác giữa đại ngàn gió thổi
vớt một trời lộng lẫy những bình minh…

mang yang, tháng 3,2017

 

Sương mỏng Pleiku

đợi từ những tối đầy trăng
Pleiku mờ khói sương giăng kín trời
dã quỳ vàng đến chơi vơi
chân ai thả dốc gió mời mọc buông

đường chen sương mỏng gió luồn
đêm rơi xuống ánh trăng suông ngỡ ngàng
khói trời vắt nhẹ mùa sang
tràn qua con dốc quỳ vàng rưng rưng

phố cao như núi chập chùng
sương thì mỏng quá mịt mùng nghiêng vai
nghe đêm rơi xuống thật dài
hay tôi níu bóng quờ tay nhặt chiều

Pleiku giờ chợt nhớ nhiều
dốc trôi ngày thấp dặt dìu phố cao
hình như tôi lỡ lần nào
vén màn sương mỏng chạm vào mắt em…

 

Trôi mãi về chiều

dòng đời trôi mãi về chiều (Đoàn Chuẩn)

nghe thảng thốt những buổi chiều cay nghiệt
buổi người đi mưa đổ một góc trời
khi đời sống đã chìm vào thê thiết
sá chi tình tôi lạc giữa mù khơi

đi ngó núi và về nhìn núi ngủ
soi đời mình lăn lóc bóng cô liêu
tôi thầm hỏi một cõi ngày vô trú
có hay chăng mưa bạc trắng lưng chiều

người có khóc bên sông chiều sóng vỗ
cũng đành thôi mây tạt dưới chân cầu
sóng tàn úa trong cõi đời hạnh ngộ
thì chút tình cũng chìm ngút sông sâu

tôi trở lại với ngày buồn nuối tiếc
hơ cõi lòng lạnh mấy kiếp lênh đênh
người cũng chỉ như nỗi buồn chia biệt
trôi về chiều từng cơn gió chênh vênh…

Nguyễn Minh Phúc
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.