Gửi các cái đã xong trong quan tài | Tình yêu Việt tộc

Posted: 27/03/2017 in Thơ, Vương Ngọc Minh

Vương Ngọc Minh

Gửi các cái đã xong trong quan tài.

gửi anh bùi ngọc tô.

tôi bóc bao mì sống
bẻ miếng lớn nhai rạo rạo
con mèo nhà ai đi hoang- về
phóng ngang cửa sổ

căn buồng đối diện vừa bật đèn
sáng
tôi bỏ trứng gà luộc tối qua vô microwave
ấn một phút
mới ba mươi giây trứng gà nổ tanh bành

nhả nhúm chữ vừa nhai
mùi thiu sộc vô mồm/ chúng quyện lại
bay xà quầng
xà quầng
trong cái mồm trống hoác của tôi

thời đấy khác giờ nhiều lắm
cha tôi đang theo quốc dân đảng
cũng bị thằng cộng sản mê hoặc/ hễ đi đâu
mẹ tôi hỏi “ông ăn gì chưa?” ông đều há hốc
kinh ngạc
chứng kiến như thế tôi chỉ biết nắm chặt hai nắm tay
hòng an toàn

chờ cơn bão đi qua
tôi ngồi tựa bên thành cửa lớn
thỉnh thoảng lịch sự gật đầu
trả lời câu hỏi- hư vô là gì? à
– hư vô giống chiếc cũi

nhốt tuyền các cái miệng chưa marketing
khá ồn ỉ

cha tôi cho- ngoài ra
người cộng sản có tài đặc biệt làm người ta chết đói
trước khi chết (do đói) thân thể xanh lướt
xương sườn trồi cao
rất nhiều trường hợp bị bắt buộc

lau/ dọn microwave xong
tôi mang bài ra
chủ ý bày canh bạc lớn
và không hề giữ bí mật nào
chia bốn tụ
chơi bài- ở đâu- thảy đều giống nhau
tỉnh này giống tỉnh kia/ xứ này giống xứ nọ

đơn giản
chỉ việc lấy xâu khác nhau

do không để người thua nghĩ
họ còn gì
chủ lấy xâu khỏi cất công cân nhắc
dùng bóng đèn điện 1200 watt rọi thẳng mặt người ăn
lột dần/ bất kể đêm hay ngày

cha tôi sống tới chết đi
thôi còn bảo hoàng/ hết còn ai nhắc phải đứng đâu
đứng đâu
đón gió- những ngờ vực do đó
thực
không sao tránh khỏi!
..

 

Tình yêu Việt tộc.

nổ lực nhổ hết các gai trong mắt
coi- kể thất bại
thị
bỗng chốc sống một cuộc sống khá u uất
lúc nào cũng say (say khi vừa tỉnh lại!)

chiều nay
khi chưa say
ngồi kề bên tôi
thị vận chiếc váy (đầm) màu đỏ
chân đi hài

hỏi tôi rốt cuộc truyền thống có phải chỉ như khuôn mẫu
được đúc hàng loạt?
tôi không trả lời do đọc “cái trống thiếc”
của gunter grass
một phần mồm đang nhai kẹo cao su

thị xô ghế đứng dậy
bước đi hãy còn vững
tôi vẫn ngồi dán chặt trên đám sương trắng hếu
sau lưng thị
tiếng sóng đánh ngoài biển vang tận mang tai
nghe “rì rầm.. rì rầm..”

rồi với ánh nhìn lạc thần
khá ấn tượng
thị nói thị rất sùng đạo
đoạn- như thể vừa sống lại- đọc nhiều câu kinh Phật
cực trừu tượng

hỏi tôi làm sao để đừng ngạc nhiên khi biết
vừa tự đóng cây đinh mười phân tây
vô bàn chân mình

nhả miếng kẹo cao su
tôi nhờ thị lấy hộ cái trống thiếc
mà người ta nhét dưới đóc họng/ không hề xem xét
dù qua loa
thị kêu từ rày đừng làm gì để bị rơi vào trường hợp
mọi thứ vượt ngoài khả năng thị

thực vô lí
một thiếu nữ như thị tại sao cứ say
say ngay lúc vừa tỉnh
định nói với thị thế/ nhưng
e sẽ kì hoặc

cột con lừa vô con tàu vừa đóng xong

trên tàu thay gì gắn bánh lái
được gắn tay ga (phân khối lớn!)
thúc nó kéo con tàu tiến ra biển lớn
tôi nói tôi muốn địa ngục biến mất khỏi thực tại

thị cho tôi đang châm chọc
và mở nắp chai rượu
chẳng nói gì nữa/ bắt đầu uống
hai bắp đùi thị săn

cứng!
..

Vương Ngọc Minh
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.