Nguyễn Minh Phúc
Qua đèo Prenn
Xe miên man đổ dốc đèo
Mimosa vàng óng chiều treo dốc tình
Ơ kìa mây giữa Prenn
Tôi về ngơ ngẩn lạc miền thông xanh
Sương trôi và khói bồng bềnh
Em hay mây mỏng Prenn thầm thì
Gió tràn đổ bóng chân đi
Màu hoa vàng thẵm dã quỳ long lanh
Prenn chiều vọng thác ghềnh
Tôi lơ ngơ đụng thông xanh rợp đồi
Nhớ gì sương ngập ngừng trôi
Vít mây thả xuống bồi hồi tương tư
Prenn ngập dấu sương mù
Tôi ngồi với bóng mùa thu nồng nàn
Chợt nghe chim hót trên ngàn
Hình như mây vắt mùa sang lưng đèo…
Sương mỏng Pleiku
đợi từ những tối đầy trăng
Pleiku mờ khói sương giăng kín trời
dã quỳ vàng đến chơi vơi
chân ai thả dốc gió mời mọc buông
đường chen sương mỏng gió luồn
đêm rơi xuống ánh trăng suông ngỡ ngàng
khói trời vắt nhẹ mùa sang
tràn qua con dốc quỳ vàng rưng rưng
phố cao như núi chập chùng
sương thì mỏng quá mịt mùng nghiêng vai
nghe đêm rơi xuống thật dài
hay tôi níu bóng quờ tay nhặt chiều
Pleiku giờ chợt nhớ nhiều
dốc trôi ngày thấp dặt dìu phố cao
hình như tôi lỡ lần nào
vén màn sương mỏng chạm vào mắt em…
Còn nhớ không người
ôm tê tái những buổi chiều cô quạnh
tôi ngồi nghe mưa đổ một hiên chiều
người đã đến trong đời tôi bất hạnh
để bây giờ bỏ lại bóng cô liêu
tôi biết sẽ một ngày ôm tiếc nhớ
phấn son kia hương nhạt mắt môi nhòa
hạnh phúc đó như đã từng dang dở
nên tôi ngồi thinh lặng giữa đời tôi
người rồi cũng như khói trời xa khuất
bóng mây che lạc lối mấy phương trời
tôi mê mải một đời đành đánh mất
cuộc tình nào cũng như gió mây trôi
ngồi đợi những tàn phai bên đời tận
mới hay rằng tình trót đã hư vô
chợt đắm đuối cơn mê chiều ngùi ngậm
qua đời tôi người còn nhớ không người…
Nguyễn Minh Phúc
Nguồn: Tác giả gửi



















