Đôi mắt Tháp Mười | Em về cầm giữ đời tôi | Vớt những bọt bèo

Posted: 20/04/2017 in Nguyễn Minh Phúc, Thơ

Nguyễn Minh Phúc

Đôi mắt Tháp Mười

cớ chi môi miệng em cười
làm cho tôi nhớ Tháp Mười tràm chim
nắng vàng thả ngập chiều nghiêng
em chèo mà mắt đưa duyên ngập ngừng

trách con chim sáo lừng khừng
sao không nhắn gửi tôi đừng sang sông
Tháp Mười chiều xuống mênh mông
để tôi lạc giữa bềnh bồng mắt em…

êm êm sóng vỗ mạn thuyền
sen mùa nước nổi bình yên chim về
ngọt ngào tiếng hót đê mê
bâng khuâng chân bước lặng nghe hương tràm

Tháp Mười ơi nắng đừng tan
để tôi còn gặp mùa vàng tương tư
để tôi còn níu nụ cười
của người em gái Tháp Mười vướng chân…

 

Em về cầm giữ đời tôi

Em về níu giữ mùa xuân
Lâng lâng cây lá nợ nần giêng hai
Nghe đêm rớt xuống sông dài
Nghe chăn chiếu gọi bướm ngài hóa thân

Em về hồn mộng thanh tân
Mưa thơ thẩn hạt nắng tần ngần rơi
Hồn thơm xanh lá cây đời
Chút tình khẽ gọi mây trời bâng khuâng

Nghe nồng nàn những môi hôn
Vườn xưa chợt trổ đóa hồng tương tư
Mây trôi rất đỗi hiền từ
Vốc tay đầy gió chạm hư vô chiều

Nhuộm vàng hoa lá tình yêu
Em ngồi hái cả liêu xiêu nắng trời
Và về cầm giữ đời tôi
Nghe cây cỏ hát bên đồi thiết tha…

 

Vớt những bọt bèo

Gửi mây trong chiều rộng
Thấy cả trời hư vô
Nghe nghìn thu còn vọng
Một cõi đời sóng xô

Mịt mùng đời sống đó
Trôi bên đời tàn phai
Trăm cõi tình sóng ngã
Chìm khuất giữa sông dài

Tôi về khuya thắp nến
Chôn một đời tỳ kheo
Tay gõ hồi chuông niệm
Mà vớt những bọt bèo

Đã nghe từ lá mục
Khua nỗi buồn mênh mông
Một bóng đời rẽ khúc
Tan giữa chiều hư không…

Nguyễn Minh Phúc
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.