Men đắng | Văn Thùy “dị nhân” | Trò đời

Posted: 10/05/2017 in Thơ, Đặng Xuân Xuyến

Đặng Xuân Xuyến

Men đắng

Đây men rượu hơn 15 năm trước
Chót nhấp môi ta trượt bước xuống bùn
Ngoái đầu nhìn vẫn hồn lạc chân run
Thon thót sợ vô tình gặp lại.

Ừ ly nữa. Cớ chi phải ngại
Ta cứ say. Mặc thiên hạ phỉnh lừa
Cạn ly này có quên được chuyện xưa?
Đau thương đấy đến ngày nào lành sẹo?

Ừ thì cứ trách ta bạc bẽo
Cứ rêu rao ta ân ái hững hờ
Quá thật thà ta ra kẻ ngu ngơ
Ngớ ngẩn cược đời mình nơi kẻ chợ.

Đau. Đau lắm. Lặn ngược dòng lệ rỏ
Trời cao xa dung dưỡng lũ yêu hồ
Cố vẫy vùng thoát xa khỏi chốn nhơ
Ta chết lặng nửa đời không phân tỏ.

Ừ ly nữa. Ừ thêm ly nữa
Ừ thì say! Ừ quên quãng sống thừa
Quên bóng tà lẩn khuất phía song thưa
Ta cạn chén đón bình minh trước cửa.

Hà Nội, đêm 10 tháng 12.2016

 

Văn Thùy “dị nhân”

Cảm tác khi đọc 2 tác giả: Nguyễn Khôi, Nguyễn Bàng viết về Văn Thùy “dị nhân”

Cuống quýt với thơ
Lử đử cùng thơ
Say thơ như điếu đổ.

Cả đời
Đánh đổi
Được gì?
– Dăm ba bài thơ dán tem “thơ bụi’. (1)

Thiếu vợ
Thiếu con
Đâu phải Kép Tư Bền
Sao cứ bắt miệng cười tim héo.

Đời lắt léo
Phận eo sèo
Thây kệ thế gian úp mở.

Giả ngố
Mượn chữ bày trò
Vác thơ
Tưng tửng.
…………….
(1): Chữ dùng của nhà thơ Nguyễn Khôi

Ân Thi, đêm 22 tháng 04.2017

 

Trò đời

Tặng nhà thơ Nguyễn Khôi

Thôi!
Thì thôi!
Về quê
Ráng “làm người tử tế”
Chính trị vốn lưu manh
Đếch có chữ tình
Biết thế
Nên
Đếch cần xin xỏ.

Mẹ nó!
Làm người giờ càng khó
Thất thế sa cơ
Đã nản
Còn sợ
“Truy cùng diệt tận”
Đến hồi mạt vận
Ngã ngựa rồi mới thèm một chữ NHÂN

Hà Nội, sáng 08 tháng 05.2017

Đặng Xuân Xuyến
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.