Một sáng tinh khôi | Đêm alzheimer

Posted: 20/07/2017 in Quảng Tánh Trần Cầm, Thơ

Quảng Tánh Trần Cầm

Một sáng tinh khôi

tinh sương
người nhóm lửa trong vườn
đốt ngọn lá sầu riêng
nặng, nồng tiền kiếp ưu phiền
chia đôi nhật, nguyệt
hai triền hoang mang
áo, thân ngơ ngác
ngào ngạt, bàng hoàng

sớm mai
hong tóc rũ vai
ai ca bài ru xa vắng
ai đi qua dốc mộng dài
bâng khuâng môi, má
rạc rày hồn hoa
cúi đầu hôn
nụ phũ phàng, kiêu sa

ôi ngàn thương ray rức
ngân nga tiếng cười
nhởn nhơ một thoáng hồng tươi
nắng nghiêng rực rỡ thắp đời trên tay
lời nào không ngọt, không say?
tình nào không mặn, không cay?

sáng nay
xin chớ phôi phai

 

Đêm alzheimer

thì thầm dòng suối nóng
trong vô-tận vô-biên
đêm nổi trôi hoan lạc
đêm trải rộng bát ngát
đêm phấn hương ngào ngạt
đêm huyễn hoặc
đêm rơi sâu
rớt sầu óng ả
mờ mịt
chơi vơi
vực không đáy
đon đả
dáng vô-thường
vói tay vén màn sương
soi gương
không thấy bóng, hình
tay khô
chân lạnh
vô-minh tâm thần

Quảng Tánh Trần Cầm
Escondido, CA
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.