Nguyễn Minh Phúc
Nhớ sóng Quy Nhơn
Ghềnh Ráng ơi những buổi chiều
ngồi mà bỗng nhớ thật nhiều Qui Nhơn
xa rồi cả nửa đời hơn
mà sao tiềng biển dỗi hờn vẫn đây
vẫn âm vang những vơi đầy
hàng dương vẫn thả dáng gầy cô đơn
bềnh bồng sóng biển Quy Nhơn
bao năm rồi hỡi có còn đắm say…
thùy dương gió vẫn ngất ngây
mộ Hàn* đồi thấp còn mây giăng chiều
ơi người con gái tôi yêu
còn đi dưới dốc xanh rêu Mộng Cầm*
ừ mà thôi nhé Quy Nhơn
làm sao quên được trăng vờn phố khuya
tôi ngồi đếm những ly chia
thời gian ơi chớ đoạn lìa sóng xưa…
* Mộ Hàn Mặc Tử trên đồi Ghềnh Ráng qua một con dốc, du khách đặt tên là dốc Mộng Cầm
Vọng tiếng piano chiều
trong nhòa nhạt nắng đìu hiu
đâu như vọng tiếng đàn chiều piano
mênh mang ghềnh thác sóng xô
mùa rơi réo rắt hư vô ngày buồn
mây tràn chiều khẽ khàng buông
âm mê dạo khúc thu buồn hoàng hôn
với tay cầm đám mây vờn
mùa vàng lãng đãng ru hồn ngất ngây
rưng chiều quyện khói sương bay
nghe mưa lũng thấp dâng đầy phố cao
đàn chiều gõ khúc xôn xao
gieo hương thương nhớ lạc vào thanh âm
hình như giữa tiếng dương cầm
trôi chùng chình những vọng âm khẽ khàng
tôi ngồi níu bóng mùa sang
hay đâu một lá thu vàng rơi nghiêng…
Chạm đời hư không
một đời dong ruổi
đôi bờ gió xiêu
buổi về tiếc nuối
tôi đã như chiều
buồn không hỡi gió
đôi hàng kinh thư
nghe lòng chợt ngộ
chỉ là phù hư
buồn không hỡi sóng
trôi mãi mịt mùng
có người mỏi ngóng
một lời cáo chung
trái tim ngưng đập
năm tháng phai tàn
buồn trôi nắm đất
rơi ngoài nghĩa trang
khuya về như bụi
thở khói muôn trùng
có người mắt nuối
chạm đời hư không…
Nguyễn Minh Phúc
Nguồn: Tác giả gửi



















