Hứng. đứng tựa cửa làm ba đoạn thơ sáu / tám | Lặng lẽ. Sáu/ tám | Mộng

Posted: 15/08/2017 in Thơ, Vương Ngọc Minh

Vương Ngọc Minh

Hứng. đứng tựa cửa làm ba đoạn thơ sáu / tám

thử giở trang kinh lăng già
ngó tâm tưởng thấy ta bà bủa. vây
đọc ra ở dòng tóc mây
bàn chân tôi bụi lấp đầy trước sau

“cô liêu” chả khác sắc. màu
mỗi khoảnh khắc thay đổi nào cái. con
về mới biết những mất- còn
tình già ới những tình non. cũng là

sâm thương. rồi thì cũng ma
tôi còn trên đời do quà từ sương
dẫu thoảng chút đỉnh cũng hương
cái còn lại cái bóng mường tượng thôi.
..

 

Lặng lẽ. Sáu/ Tám,

lí trí mách cho biết
rồi
tim lành lặn bãi sẽ bồi đắp. vun
lần đầu tiên lần sau cùng
khi tự tay tấn góc mùng cho em
bây giờ đập vỡ gương xem
ba chớp ba nháng thấy kèm khuôn trăng
vỡ mặt chữ “nhẫn” một lằn
sáng láng
in xuống mặt bằng chiếc chuông
cửa để gỉ sét luồng tuôn
đẩy nhẹ thôi tiếng kêu buồn cả năm
nghe vẻ nghe ve chỗ nằm
tôi có hỏi nồi xương hầm rục chưa?
mà ra dãi nắng dầm mưa
em bỏ lời đồng vọng thưa
cũ càng
hớp ngụm rượu xong
buông màn
giấc ngủ ám cánh cổng làng nổ tung
môi nẻ- nức
lộ ổ trùn
trên nhánh quê hở chút bung mộng liền
người đi đặt trạm giao liên
mở con đường mịt mùng xuyên núi về
chiều nao cáng đáng tựa
kề
hai mái đầu với bộn bề chung riêng
má hồng cột giữa mối giềng
giữ tôi đi từng bước hiền bên em.
..

 

Mộng

nửa đời qua thú thực
tôi chỉ mộng sao- đụ
mẹ đừng thấy chữ thánh
hiền rơi trúng đầu- lo

sẽ rất khốn nạn cho
nên đừng cho thấy các
bản dịch truyện kiều/ cung
oán ngâm khúc rớt trúng

tâm khảm nhất là đừng
thấy hở chút- tổ quốc
nức nở dang rộng vòng
tay đón các đứa con

ly hương (trong đấy có
tôi!) đòi nối vào khúc
ruột thối (hầu bao) của
tổ quốc nhất là mười

ngón tay thon mềm mại
từ bà mẹ việt nam
vẫy muốn đắp (vuốt) mặt
suốt bốn mùa- xuân hè

thu đông đêm tôi vẫn
phải mở mắt chỉ vì
lo mộng thấy- tổ quốc
đụ mẹ nức nở hở

chút dang rộng vòng tay
đón các đứa con ly
hương (trong đấy có tôi!)
đòi nối vào khúc ruột

thối (hầu bao) của tổ
quốc vẫn phải luôn mở
mắt ngăn mộng đừng lọt
vô lời mật ngọt “khúc

ruột xa hàng vạn dặm”
nhất là ngủ thức gì
cũng phải để cửa mở
hòng chốc chốc choàng dậy

nói với thực tại rằng
hư vô đã bít lối
về với thêm mỗi điều
đụ mẹ làm ơn đừng

cho mộng thấy tổ quốc
hở chút nức nở dang
rộng vòng tay đón các
đứa con ly hương (trong

đấy có tôi!) đòi nối
vào khúc ruột thối (hầu
bao!) của tổ quốc- nhá!
..

Vương Ngọc Minh
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.