Sao tình ngún mãi trong tro chưa tàn | Cám ơn người yêu dấu

Posted: 17/08/2017 in Nguyễn An Bình, Thơ

Nguyễn An Bình

Sao tình ngún mãi trong tro chưa tàn

Ra sông
Tìm lại chổ ngồi
Mà lòng sóng cuộn
Sắp rời rã nhau
Khúc đông
Người nhánh sông sâu
Hiên tây tôi lại
Níu màu tàn phai

Cỏ bồng
Từ những sớm mai
Hồn tôi cánh võng
Mệt nhoài dơi đêm
Trắng mùa
Lau cũ gió nghiêng
Bờ xa mất bóng
Thân hèn mọn đau

Đành thôi
Chiếc lá rơi vàng
Chắc oan khiên lắm
Kiếp tằm vương tơ
Và tôi
Dốc ngược chữ ngờ
Để tình ngún mãi
Trong tro chưa tàn.

11/8/2017

 

Cám ơn người yêu dấu

Cám ơn người một thuở yêu nhau
Dù chưa tấu hết khúc phượng cầu
Thuyền tôi một cánh buồm gẩy gập
Lạc giữa dòng chìm xuống bể dâu.

Cám ơn người từ lâu đã quên
Môi thâm đọng lại nét ưu phiền
Cũng may còn có tim dung chứa
Nghe tiếng côn trùng khóc nửa đêm.

Cám ơn người mưa xuống đời nhau
Thân run xác lạnh áo xưa nhàu
Để mai trên những hàng bia mộ
Khắc tên người bằng những vết dao.

Cám ơn người môi ngọt chín cây
Làn hương ủ mộng rượu nồng say
Có khi trời đất còn đang nắng
Mưa đã sụt sùi trên ngón tay.

Cám ơn người chia sớt niềm vui
Bàn tay ai đưa tiển ngậm ngùi
Cho tôi được gọi người yêu dấu
Dẩu cách nghìn trùng trong đêm nay.

10/8/2017

Nguyễn An Bình
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.