Thơ. Như mọi ngày | Ở đây. Thơ- không là vấn đề!

Posted: 29/08/2017 in Thơ, Vương Ngọc Minh

Vương Ngọc Minh

Thơ. Như mọi ngày.

Một ngày tôi ngồi
không xác định được
bao lâu- cạnh bên
gã khăng khăng “chúa vẫn còn sống..”

trong khi còn trố mắt
gã chìa business cards cho tay
chỉ vào- nhấn mạnh- không tin
cứ gọi số này..

ngoái qua
nhìn lên tấm card một
hàng chữ và số
in đậm – 1 (800) FIND theTRUTH

nom thấy tôi nhìn
gã bảo
vẻ chắc nịch rằng- bữa gọi
giả như hên
chúa không bận/ có mặt ở đó
ngài sẽ bốc phone trả lời

lưỡng lự
tính hỏi đấy phải số free
thì chuyến Uber trờ tới
choàng túi vải
không ngoái lui tôi bước lên xe

đằng trước trời đã
chiều

tài xế- một cô trẻ xinh đẹp
nhấn ga xe chuyển bánh
vội vã
đi vào thành phố/ tôi đặt tay lên ngực
tự ban phước lành cho mình
đồng thời
lần túi quần sau rút miếng business cards
thực tình

tò mò muốn tìm
biết
hơn hoài nghi/ tôi lẫm nhẫm- 1 (800) FIND theTRUTH
– vào đúng khoảnh khắc ấy tựa
con sói ranh mãnh
tôi đánh được mùi gái còn trinh vương trên áo
có lạ không chứ?

bấy giờ
nhắm mắt lại nhưng
cấp kì tôi mở to như thể tin là chúa
ngài
hiện ở trước mặt/ ngoài đường
phố
chả chút gió người thực đông đúc

tôi cố- thở cực nhẹ
nguyên do mặt
trăng đang dần dần trượt qua đỉnh
đầu
dường mặt trăng có điều nghiêm túc cần
suy nghĩ/ tôi cũng thế

tôi cười chẳng ngụ ý gì
cười
chỉ để cười!
..

 

Ở đây. Thơ- không là vấn đề!

.. gửi phan quỳnh trâm.

hễ trước bất kể vấn đề lớn
nhỏ thường tâm (sinh) lí tôi trở
nên khá phức tạp sự phức tạp
đến độ tôi ưa đánh đồng vấn

đề lớn qua vấn đề nhỏ và
ngược lại tỉ như: đọc xong “trò
chuyện với nhà thơ.” phan quỳnh trâm
dịch từ Miroslav Holub

tôi cho (không hề mơ hồ) đấy
vấn đề lớn và thực không hề
vô thưởng vô phạt dợm đánh đồng
sang vấn đề nhỏ tôi đi liền

ra đứng trước biển nhìn mặt trời
đã lặn đằng đông buổi chiều ở
việt nam với tôi lại vấn đề
lớn dợm đánh đồng sang vấn đề

nhỏ và ngược lại thì cực vô
thưởng vô phạt tôi phát giác thấy
vẫn một nỗi muộn phiền nặng trĩu
cứ đeo đẳng bên lòng không sao

dứt rời vừa tháo lui tôi vừa
muốn đánh đồng nỗi muộn phiền nặng
trĩu còn đeo đẳng bên lòng sang
vấn đề lớn và ngược lại thì

hóa nơi tôi không còn thành vấn
đề gì hết (bởi thực tế cuộc
đời với tôi có vấn đề gì
đâu nà!) còn sống trên đời ngày

ngày thản nhiên sống thản nhiên đợi
ngày chết đi biết thơ là gì (!)
tôi đã ngưng làm thơ lâu rồi
còn chuyện tôi có là nhà thơ

đấy vấn đề lớn mỗi sáng ở
đây hứng ra đứng trước biển nhìn
mặt trời mọc đằng tây thực vô
thưởng vô phạt hễ lui lại tram

bận như một tôi đều phát giác
thấy vẫn nỗi muộn phiền nặng trĩu
cứ đeo đẳng bên lòng như thể
đấy mới vấn đề thực sự lớn.
..

Vương Ngọc Minh
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.