Nghĩ về sự hỗn mang và thơ Việt hải ngoại 40 năm ra mắt | Ở san francisco

Posted: 07/09/2017 in Thơ, Vương Ngọc Minh

Vương Ngọc Minh

Nghĩ về sự hỗn mang và thơ Việt hải ngoại 40 năm ra mắt

Lui về
trên đường lớn
bám
hai bên não bộ sự hỗn mang chữ/ nghĩa- ối
tôi phải nói nó đẫm tính khốc liệt từ hỉ nộ ái ố
ruồi bu

tại sao? điều có nghĩa đặt để
vào thơ
luôn luôn trở nên chả nghĩa lí

okay
sự hỗn mang chữ/ nghĩa
ở đây
là cảnh phải giải thích tại sao người ta quay ngoắc 180 độ
về phía việt nam
mặc dù ở đó tuyền phét lát
tính toán
đồng thời cỏ dại tràn lan

về tính phét lát
chúng ta nói không thể đơn giản hóa trung kì
với bắc kì
càng không thể tối giản kiểu nam kì- bởi
còn ngửa mặt (ta tồn tại) cỏ dại
chúng vẫn cứ phủ quanh thân/ chấp nhận hay không
chuyện khác

ôi từng bước chúng mọc
nhiều vô kể
và do đó sự hỗn mang hỗn mang hơn
hai bên não bộ
tất nhiên người ta vẫn quay ngoắc 180 độ về phía việt nam
đâm
trên đời kẻ buông xuôi lại tất bật hơn ai hết

hiện
tôi đang xoay mòng mòng quanh căn phòng
có diện tích khá khiêm tốn
chỉ 6x 12m

sau chuyến xuôi nam- tình thực
tính cách xoay mòng mòng chả khác đang bước tới
bước lui
trên đường lớn í/ nhà nhà ngay trước mắt
sau lưng hư vô- a

chân không (vô bổ) mới hiện hữu nơi tâm tưởng
chữ lềnh khênh
nom bao giờ cũng giống đụn
đụn
trứng non/ nổi lấp xấp (nhấp nhô) trên sóng
đã thối rữa
nên nhớ
người quay ngoắc 180 độ về phía việt nam
miệng thường ngậm đầy gió độc

tôi kho cá thổi cơm ngay buổi chiều
về tới
và biển tháng chín
chẳng điều thờ ơ nào trong bài thơ này

mỗi chuyện
tôi ngã xuống hiển nhiên sẽ ngửa mặt
từ đất
lũ cỏ dại mọc nhanh/ tích cực mọc
nhiều vô kể

nghĩ đến chuyện bạc thật
bạc giả- xài
điều đấy
nỗi hỗn mang chữ/ nghĩa hai bên não bộ bỗng trượt xuống
từng nghĩa cụ thể
hòa giải
giập
dài sống lưng

lập tức tôi thấy máu (mộng)
đổ trùng trùng!
..

 

Ở san francisco!

mới tháng chín
chờ mặt trời lên ngang đầu
– mới dậy thôi

tôi còn đi
đặt các câu hỏi có tính triết học “mi đang đâu
từ đâu tới- rồi mi về đâu?”
ngay đây

cũng nên biết
thường xuyên tôi bị sự câm nín triền miên
của bốn bức vách
sự bức bách của cái trần phòng
cùng các nốt lặng nơi hai mu bàn chân
đè nặng

quả khủng khiếp
muốn bá thở là chuyện thường hằng
đột nhiên phát nhớ ra nhiều thứ
chỉ trong tích tắc
(trong đấy có nhớ cả ăn!) đồng thời nhiều năm ròng
lại chả nhớ gì

hòng tránh nẩy phiền trược
tôi đấm ngực
không thì lôi bộ phận sinh dục mai
phục
bên trong tâm cang bắn tỉa

từ cha sinh mẹ đẻ
hằng giây
tôi bị bộ phận sing dục tẩn bằng cả sự cô đơn
ối bể dâu thì hết sức thời thượng

lên đường lớn
cứ vừa chạy vừa la như thể đánh tiếng
thưa- rằng- chuyện đời nào ai biết trước
[cá nhân tôi không thể nhớ hết

đương nhiên]
con giun xéo miết nó oằn
tôi chùng tay
dịu giọng duyên do nhắm tới chuyện tạo dáng
nhằm lấy le

– ối
trước ba đình

đã nhiều ngày tôi đứng
cứ phát lớ ngớ
hiểu lơ mơ rằng
mình không thể chơi khi tâm (cơ bản) còn động
nguồn cơn chưa rõ
sắc sắc
không không

thấy người ta đua nhau xuôi nam
thì lập tức mở mồm/ khoát tay
xua “bọn bây đi
đi cho khuất mắt tao
dẫu đời có tận
kệ mẹ chúng bây !”

quái
hễ nằm xuống- khi nào ở (tai!)
cũng nghe quát “im

đừng động đậy nữa!”
..

Vương Ngọc Minh
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.