Chẳng thể nào | Yêu xa

Posted: 08/09/2017 in Bùi Nguyên Phong, Thơ

Bùi Nguyên Phong

Chẳng thể nào

Em vẫn biết anh ưa màu đỏ
Yêu anh… em chọn áo đỏ tươi
Thoa chút phấn hồng lên đôi má.
Phơn phớt đam mê giấu môi cười.

Da em trắng muốt trên nền đỏ.
Hoa bưởi nhìn em cũng thẹn thùng
Xao xuyến lòng anh… Chiều xuống thấp.
Con tim bồi hồi theo bước chân

Anh muốn ôm em cho thật chặt.
Trên đỉnh đồi em gió tứ phương
Tay anh men theo bờ vực thẳm
hái nụ hồng xinh thơm ngát hương

Muốn dậy tình nhau có được đâu
Ngưu Lang, Chức Nữ được mùa ngâu
Lũ quạ bắt cầu Ô tương hợp.
Ta muốn ôm nhau chẳng thể nào.

Anh trải lòng mình lên mạng ảo.
Bận lòng chi một cái hôn xa.
Vầng trăng anh bẻ làm hai nửa.
Nửa phía bên em sáng ngọc ngà.

Trăng em vằng vặc, trăng anh tối.
Như đời lữ khách buổi trầm luân.
Đất khách đêm nay buồn độc ẩm.
Đôi tay còn đậm bụi phong trần.

 

Yêu xa

Anh muốn yêu em chẳng thể nào
Tình si khao khát gửi chiêm bao
Gửi hồn theo gió về bên ấy.
Ánh mắt, bờ môi thật ngọt ngào.

Anh gửi tình anh theo bóng mây
Ngược chiều trái đất nửa vòng quay.
Gom hết nhớ nhung từng hơi thở.
Bàn tay tìm vội một bàn tay.

Bắc Mỹ đêm nay lòng tịch mịch
Nghe từ sâu thẳm gió chuyển mùa.
Lũ sao thỗn thức không thành tiếng.
Vầng trăng lặng lẽ khóc trong mơ.

Cả một vạt rừng bổng lặng yên.
Nàng thu trăn trở nặng ưu phiền.
Lá rơi thảng thốt ngàn hiu quạnh.
Vầng trăng vàng vọt giấc cô miên.

Bùi Nguyên Phong
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.