Ở Phan Rí Cửa | Tạ lỗi cùng Đà Lạt

Posted: 08/09/2017 in Nguyễn An Bình, Thơ

Nguyễn An Bình

Ở Phan Rí Cửa

Ta đứng bên nầy Phan Rí Cửa
Nhìn thuyền thấp thoáng mãi khơi xa
Nghe âm tiếng sóng quanh lèn đá
Không đủ làm vơi nỗi nhớ nhà.

Nhà em nép bên bờ sông Lũy
Có cụm hoa vàng nở sáng nay
Vườn ai sao lại tươi mượt lá
Hương táo thơm bay tận ngõ ngoài.

Ở đây cát gió nhiều vô kể
Chỉ sợ men nồng chưa đủ say
Chỉ sợ chưa quen màu mắt đỏ
Nên tình chỉ nhẹ tựa mây bay.

Còn ta một kẻ chân lang bạt
Qua Sông Mao nhớ tiếng còi tàu
Sân ga đâu phải là ly biệt
Chưa khuất đường ray bỗng nhớ nhau.

Mênh mông trời đất buồn vô lượng
Em có cùng ta chia bớt sầu
Em có cùng ta đi ra biển
Hòa mình trong tiếng hát phi lao.

Phan Thiết, tháng 8/2017

 

Tạ lỗi cùng Đà Lạt*

Tạ cùng phố núi mù sương
Ngày buông tiếng ngựa đêm buồn nẻo xa
Mùa nầy tháng tám đi qua
Nào đâu tìm thấy vàng hoa dã quỳ.

Tạ cùng mắt nhớ tình si
Trà thơm ngọt đắng thánh thi kiếp nào
Hồn nghiêng nắng sớm B’lao
Thổi se mặt nước đã nhàu vết thương .

Tạ cùng bụi cỏ ven đường
Nhành hoa cúc dại còn hương tay người
Thác mơ đem khói lên trời
Hơi thu lạc bước bên đời cỏ may.

Tạ cùng lá biếc rừng cây
Tình trôi lủng sớm dốc mây lưng chiều
Khăn quàng cổ tím nhìn theo
Xe khuya khoắt đổ xuống đèo về xuôi.

Tạ người một sớm mưa bay
Tóc rơi từng sợi trên tay ngậm ngùi
Tím ơi áo giấu phận người
Cho tôi ươm sợi tơ trời trong thơ.

Tạ cùng quán nhỏ ven hồ
Ly cà phê nóng cuộc trò chuyện vui
Ghế thôi đã lạnh chổ ngồi
Biết ai xuống núi lên đồi tìm nhau.

28/8/2017

(*) Trong chuyến du khảo miền Trung và Tây Nguyên giữa tháng 8/2017, dự kiến ban đầu sẽ ghé Đà Lạt nên tôi đã hẹn mời một người bạn thơ nơi nầy cà phê nói chuyện văn chương cho vui. Nhưng đoàn Quán Văn lại đổi hành trình từ Ban Mê theo con đường 14 qua Đắk Nông về Sài Gòn nên đành lỡ hẹn. Bài thơ Tạ Lỗi Cùng Đà Lạt viết ra như một lời xin lỗi vậy.

Đã đóng bình luận.