Tâm tình Bá Kiến | Nhặt bóng phù vân | Như vệt khói mờ

Posted: 14/09/2017 in Nguyễn Minh Phúc, Thơ

Nguyễn Minh Phúc

Tâm tình Bá Kiến

sinh ra phải đạo làm người
cũng nên biết khóc biết cười như ta
chơi với bụt mặc cà sa
còn thay áo giấy với ma mặc vào

cái thời ăn xổi… ối chào
thứ gì được cố thò vào mà xơi
nhỡ mai trúng gió đứt hơi
chiêng khua trống gõ không mời cũng đi

ở đời trăm kiểu lâm ly
mắc chi rạch mặt mắc chi nằm đường
nói năng nhỏ nhẹ ông thương
đâm thuê đòi mướn hưởng lương dăm hào

đời nầy ai đuợc như tao
bạc tiền của nả mang vào cực thân
sống là… làm phước cho dân
tiền thơm hơi giấy bạc nâng hơi đồng

ơ nầy mấy đứa thôi chồng
mấy thằng chém mướn mấy đồng cốt tiên
hỏi ai không thích hơi tiền
cả làng Vũ Đại không ghiền cũng say

Chí Phèo tao nói nghe đây
bà nhà sao lại khoái mầy bóp chân
thói đời gà đẻ ngoài sân
trứng đem đập luộc băn khoăn nỗi gì

nầy nầy tao nói mà ghi
thôi đừng rạch mặt sướng chi kiếp người
mầy thèm con Nở dở hơi
cái đêm trăng sáng đã chơi… thì đền

thương mầy tao lại cho tiền
ghé hàng thịt chó nốc liền vài hơi
làm người mệt lắm Chí ơi
làm thằng nát rượu coi đời nhục vinh…

…mốt mai về với yêu tinh
Bá tao cho mấy đồng trinh mua hòm…

 

Nhặt bóng phù vân

tôi về đợi những đêm thâu
chênh chao con nước chìm sâu bến nguồn
chén phù vân đẫm môi cuồng
đêm ngồi lặng lẽ vớt buồn một tôi

còn không hư ảo bên đời
mà mây kia đã chạm trời thiên thu
chim bay từ phía xa mù
hay đâu một cõi âm u phận người

về thôi hắt bóng chim trời
đã nghe đá dựng thành lời hư không
về đi về với chim hồng
đã nghe mưa đổ mênh mông bụi trần

về mà nhặt bóng phù vân
bể dâu như đã bao lần thoáng qua
quờ tay hết cõi ta bà
thấy chăng một kiếp người qua bẽ bàng…

 

Như vệt khói mờ

có lẽ thế khi người đi cuối gió
còn lại tôi đầu sóng những mịt mùng
như vệt khói chìm dưới ngàn mây đổ
thắp lưng trời một vũng nhớ hư không

bàn tay nhỏ che một trời giông bão
sầu chênh vênh trong những phúc âm chiều
nếm trái đắng bên đời nhau từ dạo
môi mắt người còn linh hiển lời yêu

đời sống biết nhiều khi là ảo vọng
huống chi tôi đâu đã hết dại khờ
người có thể phút giây cuồng mơ mộng
thả chút tình theo làn khói vu vơ

phút giây đó phải chăng là định mệnh
buông đời nhau rời rã những khuya buồn
đêm nằm nghe chiếu chăn sầu khản tiếng
gọi tình về trong vệt khói mờ sương…

Nguyễn Minh Phúc
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.