Nguyễn Minh Phúc
Áo lụa vàng
nghe thủ thỉ mùa thu về trước cửa
sáng mai nao em mặc áo lụa vàng
chợt như ngỡ có nỗi buồn dừng lại
loanh quanh hoài trong ký ức mênh mang
con bướm đó bao lần say giấc ngủ
thu bềnh bồng trôi nhẹ gót hiên xưa
tôi ngơ ngác nhìn mây trôi vời vợi
vắt qua thu từng chiếc lá sang mùa
tà áo lụa từ em vàng thanh khiết
dỗ dành tôi say giấc mộng bên đời
và từ những đóa hồng kia thao thiết
tôi mơ màng nghe giọt nắng vàng rơi
thu rồi sẽ chẳng bao giờ tời nữa
như người đi biền biệt mấy phương trời
nhưng miên viễn tà lụa vàng trước cửa
vẫn theo hoài trong ký ức xa xôi…
Một cõi phù du
chìm trong hư ảo phận người
nghe đau một cõi phù du đi về
còn gì ngoài những u mê
bụi tro thân phận não nề nhân sinh
rã rời dốc bụi chênh vênh
mệt nhoài cõi tạm gọi tên kiếp người
mộng đời chỉ một giấc rơi
thiên thu chớp mắt rong chơi hồng trần
ê chề năm tháng phù vân
đau che nắng sớm buồn nâng giấc chiều
mịt mùng cõi tạm đìu hiu
bể dâu đã thấy dặt dìu quanh đây
chiều rồi hỡi kiếp cỏ cây
về thôi còn kịp thân nầy tàn phai
đã nghe một tiếng thở dài
buồn hư không gọi
cuối ngày
thênh thang….
Về gặp núi
biết bao lâu anh mới về ngóng núi
ngỡ phố xa lưu lạc mấy phương đời
nghe núi thở một vòng mù cát bụi
dấu chân trần để lại những mùa rơi
núi thì vậy nghìn đèo cao lũng thấp
dã quỳ vàng như mắt đắm rưng rưng
anh len lỏi vào trong đời hư thực
tìm riêng anh trong ảo vọng mịt mùng
ngỡ quên em như một lần quên núi
sương đầu cành hiu hắt nụ tà dương
gió nhiều quá mà đường thì đỏ bụi
làm sao anh quay lại đếm mưa nguồn
sẽ còn lại chút bụi vàng trên lá
chiều cao nguyên anh ngồi với riêng mình
nghe nỗi nhớ cấu cào anh tơi tả
không biết khi nào anh sẽ quyên sinh…
Nguyễn Minh Phúc
Nguồn: Tác giả gửi



















