Phế tích của ảo ảnh (8,9,10)

Posted: 03/11/2017 in Thơ, Trịnh Y Thư

Trịnh Y Thư

Phế tích của ảo ảnh (8)


Tranh Đỗ Hoa

Bây giờ thì tôi hiểu thành phố phóng thích tù nhân chính trị
nhưng lại tống xuất tất cả các cô gái điếm lên tàu xuất dương
du học. Về đâu thì làm sao tôi biết. Ban nhạc kèn đồng của
đội lính cứu hỏa thành phố dàn hàng ngang dưới cầu tàu trổi
khúc nhạc tiễn đưa.

Ông nhạc trưởng vung tay điều khiển giàn nhạc, nhưng không
ai buồn để ý đến ông bởi cô gái điếm số mười một trần truồng
đứng trên boong nhoài nửa người ra ngoài thành lan can vẫy
vẫy cánh tay trần chào mọi người trong lúc các cô khác cũng
trần truồng nhảy cẫng xung quanh la hét.

Điều này gây khó khăn không ít cho những kẻ lí lịch mơ hồ
như tôi. Tôi chỉ muốn chia tay lần cuối với Quá khứ, nhưng
hình như hắn theo tên bạn đi chơi lêu lổng thế nào mà lạc
vào sàn giao dịch thị trường chứng khoán rồi ở miết trong đó
không chịu ra. Có giả thuyết được hỗ trợ bằng biện chứng
chủ nghĩa xã hội với bộ mặt người cho là hắn đã bị chủ nghĩa
tư bản với bộ mặt thú mua chuộc.

Sân khấu Lịch sử cũng có những kẻ đứng trên ban công vẫy
chào đám đầu đen đứng nghển cổ bên dưới, nhưng bọn họ
làm gì có được khuôn mặt xinh đẹp và bộ dáng tươi vui
như các cô gái điếm này, mặt mày các nhà làm Lịch sử đều
xấu xí như cóc thối, nhưng tôi chẳng còn thời gian suy xét
kẻ bị chặt đầu xác ném dưới giếng là ai mà bà tôi khóc đến
mù cả hai mắt, hơn nữa điều ấy chẳng mảy may thay đổi
cục diện đang ồn ỹ xảy ra trước mắt tôi.

Sự lãng quên không thể đem ra chào hàng làm món vật trao
đổi bởi tôi đã nằm ngoài mọi toan tính và ngay từ buổi ban
đầu các khối óc kì vĩ đã lập trình cho một phương án vĩ đại
mà nhất cử nhất động đều theo đúng một con đường rập
khuôn.

Thật là phiền hà tôi vẫn không sao tìm ra cái gã Quá khứ
chết tiệt trong lúc con tầu chở các cô gái điếm đã bắt đầu
nhổ neo. Các cô đi rồi tôi biết bám víu vào đâu? Thời đại
hoang tưởng bắt đầu khi thế gian không còn gái điếm, khi
những chủ thuyết đạo đức, những triết học rối mù thay thế
cửa hàng bán thuốc và vật dụng khích dâm để tôi một mình
bơ vơ giữa đêm trắng.

Tôi thẫn thờ nhìn theo con tầu chở các cô gái điếm từ từ
biến mất khỏi đường chân trời. Hình ảnh cuối cùng còn lại
trong tâm trí mà tôi còn nhớ cho đến tận bây giờ là đôi vú
lủng liểng nhễ nhại của cô gái điếm số hai trăm linh bốn.
Bên cạnh tôi hai đứa trẻ đánh giày ngồi tranh luận sôi nổi
về bản Hiến pháp mới cho một nước Cộng hòa không có thật.

  

Phế tích của ảo ảnh (9)


Tranh Max Ernst

Khi tôi trở lại quả núi đã biến mất. Thật quá đỗi
lạ lùng, không thể tin có chuyện như thế trên đời,
một quả núi cao ba nghìn một trăm bốn mươi ba
mét mà có thể biến mất khỏi quả đất này. Nguyên
do sự biến mất, có kẻ khẳng định như đinh đóng
cột là do sóng hấp lực, nhưng chẳng ai hiểu những
công thức toán học rối rắm trong luận văn hắn bảo
vệ trong lúc ba giáo sư giám trạch ngủ gục trên bàn.

Không lí giải nổi tôi đành đổ lỗi tại cụ Einstein
không chứng minh thuyết lượng tử sai chỗ nào bởi
suốt hơn hai mươi năm trời xa cố hương cụ có làm
được gì đâu ngoài chuyện đêm đêm ngồi ngắm sao
trời và băn khoăn ngẫm nghĩ không biết giữa Mileva
và Elsa ai là người yêu mình hơn.

Tôi cầm phương trình hằng số vũ trụ của cụ đi đổi
lấy một tấm vé cáp treo. Vì cái hằng số chết toi ấy
mà tôi bị lôi đến một nơi người ta bày bán khí trời
trong những cái lọ thủy tinh con con với giá cắt cổ.
Hai ba gã doanh nhân rút máy di động lúi húi tìm
ứng dụng đầu tư khí trời trong lúc người đứng trên
bục cao đầu tròn mặt đỏ như quả bí ngô lải nhải nói
về ảnh hưởng của những lực siêu nhiên đối với sự
uốn cong của không-thời-gian.

Tôi quay sang hỏi cô gái đứng bên cạnh đường nào
lên đỉnh ngọn núi cao ba nghìn một trăm bốn mươi
ba mét, cô trố mắt nhìn tôi như thể tôi là kẻ đến từ
một hành tinh lạ. Cô bảo tôi đã từ lâu chữ núi không
có trong diễn ngôn của thành phố. Thời đại Soylent
Green đã đến mà tôi nào hay biết. Bất giác tôi cắm
đầu chạy thục mạng, chạy bất kì đi đâu miễn ra khỏi
chốn này, trên đầu tôi trung hòa tử Big Bang lả tả rơi
như tuyết đen làm mờ mịt cả bầu trời phế tích.

 

Phế tích của ảo ảnh (10)


Tranh Nguyên Khai

Mỗi lần xưng tội là một lần chạy tội
mỗi lần làm tình là một lần thất tình
đôi mắt của người điên
thường có những tia máu đỏ
trạng thái tâm thần phân liệt
thường có những ý thức xanh.

Tôi là người về từ đại dương trầm tích
món vật tùy thân là tấm ảnh cũ nát nhàu
trăng treo cổ độ
thảm đát như một
hồn ma lưởng thưởng
không mồ không lối đầu thai.

Kẻ với ý thức xanh hẳn sẽ bị bỏ rơi
bức tường thô cứng làm sao có
sự nhân nhượng tối thiểu
ánh sáng ở đây chỉ làm mù lòa
những cặp mắt tinh anh nhất
và âm thanh cuồng nộ là
khúc nhạc nghịch âm quyến rũ.

Ý thức xanh là chiến lược phòng thủ của tôi
để chống lại kẻ thù địch ngoa hiểm trong
thời đại quên lãng này
khi xung quanh tôi
người người nắm tay nhau
nhảy múa theo nhịp tiết bập bùng
của lửa thiêu.

Ý thức xanh là lời mời gọi các linh hồn oan uông
nhưng không hề hối tiếc một thời đã sống
họ về đây bảo tôi
đã qua rồi
tất cả đã qua rồi
nước phù sa vẫn nhóc nhách
chảy ngang con trổ
luồn lách giữa những
chân lúa đang hăm hở đơm bông.

Tất cả đã qua như đêm rồi cũng xuống trên
bãi hoang và bầy gia súc đã về chuồng
những gì từng căm ghét
những gì từng trân trọng
bây giờ đều biến thành trò chơi
cầu vực của yêu thương thù hận
chẳng còn chỗ cho bất cứ
một phán quyết nào.

Dẫu nuối tiếc giấc mơ tiền kiếp thì đấy cũng chỉ
là bào ảnh tường xanh trong ngoài màn sương trắng.
bóng tôi khuất ám tối
nhấc tay khua động
vào thinh không
chờ đợi một tiếng vọng
phá bỏ lời nguyền
nghìn năm nghiệt ngã.

Lần mò lối khuya lầy trơn đi tìm cây cầu bạc
giả dạng bóng ma quá khứ hiến tế Lịch sử
bầy chó tru
dưới vầng trăng máu
chỉ hoài công.

Năm tháng rồi sẽ trôi vào quá khứ đáng thương
ý thức xanh của tôi chỉ là món hàng giả mạo
chỉ đánh lừa được
những bản ngã yếu đuối
chỉ là chuyện thần tiên
cho những kẻ dại khờ
cả tin vào quy luật
và chẳng vũ khí nào có thể
chống lại sự lãng quên.

Chiều nay một mình tôi đứng trên sân ga
chờ con tàu đem tôi ra khỏi bầu trời phế tích
không một ai tiễn đưa
cho tôi nói lời từ biệt
hôn ám một kiếp người
cũng chỉ bấy nhiêu thôi
rồi con tàu trôi nhanh trong đêm
chẳng để lại dấu vết gì
dù chỉ là một làn khói mỏng.

Trịnh Y Thư
Nguồn: Tác giả gửi thơ và tranh

Đã đóng bình luận.