Nỗi lòng của mẹ | Mẹ tôi | Chưa tròn chữ hiếu

Posted: 07/12/2017 in Bùi Nguyên Phong, Thơ

Bùi Nguyên Phong

Nỗi lòng của mẹ

Gió về hun hút đau cành, lá.
Lướt thướt đuổi nhau chạy khắp vườn.
Đã mấy đêm rồi mẹ khó ngủ.
Trở trời đau nhức, mỏi gân xương.

Mẹ ngồi lặng lẽ trong bóng tối.
Nhớ con… nén nỗi nhớ vào lòng.
Cánh chim bé nhỏ… trời giông bão.
Lạ lẫm quê chồng… hạnh phúc không?

Một đời tận tụy với chồng con.
Nhan sắc mỗi ngày một héo hon.
Lưu vết chân chim hằn đuôi mắt.
Chưa được một ngày vui phấn son.

Ngày gả con xa… ngày mẹ khóc.
Con đò tách bến bỏ dòng sông.
Xác pháo tơi bời theo dòng chảy.
Mười hai bến nước biết đục, trong.

Đêm nay mẹ lại thức thâu đêm.
Ngắm ánh sao khuya gửi nỗi niềm.
Đã mấy mùa trăng không trở lại.
Biền biệt phương trời một cánh chim.

Heo hút phương trời xa xăm đó.
Nhớ mẹ…̣ Ánh sao ôm vào lòng.
Quê nghèo đơn chiếc sầu cô quạnh.
Mẹ chẳng bao giờ thôi nhớ mong

Tết này con ráng về thăm mẹ.
Giọt lệ tương phùng tay nắm tay.
Nhà nghèo đón tết đơn sơ quá.
Bàn thờ lạnh lẽo khói hương bay.

Cây bàng trước cổng rung theo gió.
Xác xơ, trơ trụi vẻ phong trần.
Đêm nay gió cuối mùa thổi mạnh.
Mang chút đông về lạnh sắc xuân

 

Mẹ tôi

Quê nghèo, xóm nhỏ, nắng vàng hanh.
Ấm trà, phích nước, mảng trời xanh.
Mẹ già thui thủi bên hiên nắng.
Chăm sóc vườn hoa của để dành.

Hoa lá xôn xao đáp nghĩa tình.
Mẹ dừng chân bước ngắm hoa xinh.
Một vùng sắc thắm hương thoang thoảng.
Cây Bàng trước ngõ nắng rung rinh.

Mẹ vẫn ngồi đây trong bóng đêm.
Da mồi tóc bạc dáng hom hem.
Lưng còng trĩu nặng hai lần nhớ
Thèm tiếng chân con động trước thềm.

Mẹ vẫn tìm con trong giấc mơ.
Đắng lòng thương nhớ mấy câu thơ.
Lắm khi giữa đêm trường thảng thốt.
Một giấc chiêm bao đến bất ngờ.

 

Chưa tròn chữ hiếu

Chạy nhanh… Mẹ ơi ! Đô thị đến…
Mẹ tôi tất tả túm lấy hàng.
Vôị vã lao nhanh vào góc phố.
Chợ chiều đông bổng chốc tan hoang…

Áo, cơm nặng trĩu vai gầy guộc.
Mong con thành bác sĩ, kỹ sư.
Mỗi sớm tinh mơ, chiều chạng vạng.
Vất vả nuôi con mệt đứ đừ.

Chúng con lớn lên từ góc phố.
Ngoài giờ học giúp mẹ bán hàng.
Cũng hồi hộp khi đô thị tới.
Kinh hoàng lũ hổ báo, sài lang…

Vợ chồng con nối nghề chạy chợ.
Tóc mẹ giờ đây ngã trắng màu.
Chưa được một ngày vui lòng mẹ.
Chữ “Hiếu”… bẽ bàng hẹn kiếp sau…

Bùi Nguyên Phong
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.