Bài thơ tháng chạp | Nắng chiều năm cũ | Nghe những phù du

Posted: 29/12/2017 in Nguyễn Minh Phúc, Thơ

Nguyễn Minh Phúc

Bài thơ tháng chạp

buồn như gió miên man chiều tháng chạp
buốt đời nhau giây phút lỡ làng yêu
người đã khác và tôi giờ cũng khác
biết tìm đâu khi ngày đã về chiều

thì cũng thể chúng mình là hạt bụi
mải mê bay một sáng chợt qua đời
tôi như gã ngạt tình em gió núi
ngơ ngẩn sầu tuyệt vọng ngóng tình trôi

em thì đã mấy phương mờ gió cát
sẽ chỉ còn ngùi ngậm bóng tàn phai
một sáng dậy chợt nhòa hương tóc nhạt
tiếc làm chi son phấn cũng phai nhòa

tôi tóc bạc bâng khuâng ngày xế tuổi
tinh anh nào trôi giạt huốt ngàn khơi
tên thầy giáo không tin vào con chữ
đành lơ ngơ trú bão tạt hiên đời

thôi đành vậy loay hoay ngày đã hết
nắng chiều buông môi nuối tiếng thở dài
tài hoa cạn bên nghìn thu mỏi mệt
nghe tiếng khèn vọng suốt một chiều say…

 

Nắng chiều năm cũ

chút nắng đó cứ làm anh cay mắt
ngày qua chưa mà nắng đã phai màu
chợt nhớ ánh tơ vàng như rót mật
mảnh tình nào rơi nhẹ xuống tim đau

có phải nắng đã nhuộm buồn năm cũ
nên anh hoài đợi chút ánh vàng rơi
khi ôm hết một cõi tình yên ngủ
thì ngoài kia vạt nắng cũng phai rồi

anh chợt hiểu chút nắng chiều buổi ấy
sẽ dần phai khi tình đã đoạn lìa
khuya úp mặt vào đỉnh sầu thức dậy
mới hay ngày vỡ rạn những ly chia

màu nắng xưa chảy dài trong ký ức
trong tim anh cùng năm tháng phai tàn
đôi khi mộng bên cuộc đời hư thực
anh quờ tìm chút nắng giữa mênh mang …

 

Nghe những phù du

nầy bao phận người bé nhỏ
có nghe gió tạt vô thường
mưa rơi bên trời một thuở
mây mù sương chập chùng buông

nầy những chân trời hư ảo
có hay dưới bóng hiên ngày
hắt hiu khuất chìm mưa gió
vùi tiếng khóc cười trên tay

sớm mai chưa tàn đã tối
sương treo lơ lửng phận người
chơ vơ dốc đời lạc lối
trả nghìn ước vọng phai phôi

nầy là phù du tuyệt lộ
kia là sương trắng đầu non
hư vô mộng đời bé nhỏ
có chăng là những giấc mòn

nghe không tiếng chiêng cuối mộ
lắt lay khua tiếng dập dồn
ai như bóng người ngồi đó
chờ những góc trời hư không

gập ghềnh phù du đã tới
gió giông trôi mãi phận người
đêm tôi ngồi chong mắt đợi
bóng chìm xuống đáy chơi vơi…

Nguyễn Minh Phúc
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.