Mùa len trâu | Lạy với phù vân | Nhắn với quê nhà

Posted: 04/01/2018 in Nguyễn Minh Phúc, Thơ

Nguyễn Minh Phúc

Mùa len trâu

tôi về gặp mùa len trâu
nước sông châu thổ đục ngầu phù sa
mây chiều như vịn tay qua
liu riu con nước quê nhà bâng khuâng

vói tay trời thấp đất gần
vàng bông điên điển chiều mênh mông chiều
sông ì ọp gọi thủy triều
đục ngầu con nước lêu bêu sóng trào

phù sa gặp sóng xôn xao
mùa linh non dậy nôn nao cá về
bập bùng tiếng trống đê mê
pa ra nưng vỗ nhịp nghe bạt ngàn

quê ơi và những chiều vàng
mùa len trâu với ngút ngàn nhớ thương
tiếng gì như tiếng quê hương
tôi nghe trong những dặm đường vợi xa…

mùa len trâu 2017.
Len tiếng khmer nghĩa là tự do. Len trâu là thả trâu đi tự do.
(nhà văn Sơn Nam)

 

Lạy với phù vân

về nằm với gió với trăng
với kinh vô lượng thường hằng mông mênh
về chơi với đá cổ thành
với ngày tuyệt lộ với thân úa tàn

vọng từ giấc mộng hồng hoang
cỗ xe song mã cùng đàn ngựa hoang
đưa tay níu ánh trăng vàng
mới hay nhịp gõ thời gian đã tàn

về thôi đời đã lỡ làng
trăm năm như bóng hồng hoang lần về
mịt mùng lạc giữa cơn mê
nghe sương khói tỏa bốn bề hư không

giờ đây sông suối trơ dòng
đâu gì còn lại mênh mông bụi trần
về mà lạy với phù vân
xin cho tôi chốn mộ phần hóa thân…

 

Nhắn với quê nhà

chiều cuối năm về ngang sông rộng
chợt thấy quê nhà chùng mây bay
bến sông khói sóng trôi lồng lộng
vuốt mặt mà nghe tiếng thở dài

nhớ quá quê ơi chiều tháng chạp
mẹ già gánh thóc chợ đường xa
nhà khó dăm ba chùm chuối lạt
chờ nếp cha mang tối gói quà

nhớ quá quê ơi mùi rơm rạ
mấy đứa em ngóng đợi anh về
hương mướp đong đưa chiều nắng lạ
nhuộm vàng nỗi nhớ cuối chân đê

nhớ gió quê nhà ngày giáp tết
dụi mắt nghe khói tràn bay qua
có chút gì cay đùn khóe mắt
bụi vướng hay sương khói lệ nhòa

gọi tiếng quê xa mà rơi lệ
cuối năm hành khất cả nỗi buồn
nhắn với em tôi và cha mẹ
ngày về nằm với đất quê hương…

cuối năm 2017

Nguyễn Minh Phúc
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.