Điều gì để nói | Mưa gió và nỗi buồn đông phương

Posted: 10/01/2018 in Thy An, Thơ

Thy An

bạn có điều gì để nói với mùa đông
khi đưa tay gỡ trang lịch cuối cùng năm cũ
nghĩ gì đây
đầu óc quá biếng lười
đang muốn cùng lũ trẻ, xem pháo bông năm mới?
ngoài kia
trời đón 2018 bằng gió, mưa và tuyết
tuyết thật dày Gia Nã Đại, tư tưởng đóng băng
mưa gió Âu Châu, ướt đẫm tấm thiệp mừng
dụi mắt trùm chăn nhìn đời qua cửa kiếng
Paris căn phòng nhỏ
Bruxelles những ô cửa xám màu
ánh mặt trời giấu mặt xa xôi

thói quen ngày đầu năm
suy nghĩ viễn vông
nhớ về đâu đó
nay, ông bà, cha mẹ không còn
bạn nhớ gì chăng
thoang thoáng một quê hương
(văn chương cũ gọi là cố xứ)
nơi có vở kịch tuồng sân khấu
màn kết cuộc không ai biết được
đạo diễn, diễn viên thay phiên đóng vai hề
chỉ có hề là vai chính
tất cả là phụ thuộc
khán giả vỗ tay
phía sau là những thảo khấu, mặt mày hung dữ.

những người tiền sử
có sống lại cũng phải giật mình
văn thơ ngàn năm xé vụn
con người chà đạp cha ông
thản nhiên trong dốt nát
và vô cảm trong những câu vô nghĩa
thương cho những người chịu khó
ngày đêm vất vả
trong âm thầm, trong lãng quên
-hạt muối rơi xuống lòng đại dương biển mặn-
để quê hương không chết

trước khi sang năm mới
tâm can rã mệt
ánh sáng văn minh nhắc nhở ta điều gì
các lãnh tụ cũng nói vậy
chẳng hạn hòa bình nhân loại
chia sẻ giàu sang, bảo vệ môi trường,
tình thương cho những di dân
vân vân và vân vân
ta và bạn thoáng nghe trái tim xao động
Chúa, Phật xoa đầu
lòng tin kiên trì cho những tín đồ dõi mắt trông xa

ngày đầu năm, cỏ hoa nghe thật lạ
ta và bạn
đứng thẳng soi gương thấy bóng mình không sạch
gương dơ hay mặt mình dơ
bạn cười với ta, mỏng mơ hy vọng
thôi thì đành vậy,
diệu kỳ ngàn năm không bằng một câu nói thật
có còn hơn không
chia nhau một chút tấm lòng trải rộng
trên những phố phường gió lộng mưa sa…

01-2018

 

Mưa gió và nỗi buồn đông phương

cho M.A.

thành phố co mình rét lạnh
trong cơn mưa tầm tã đầu năm
mưa và gió làm ướt đẫm lời chúc lành
em gửi cho anh, bạn gửi cho tôi
đang hong khô trên giá áo, run mờ chữ nghĩa …
xứ người, năm mới luôn rơi vào mùa đông,
năm nay lại thêm trận bão
rót về những hoang mang se sắt tấm lòng

từ những thì thầm của gió
nhìn mưa năm nay, nhớ giọt mưa xưa
ướt áo tình nhân một đoạn đường
vô tình ngõ phố, chiếc cầu trần trụi
buổi chiều mù sương
dòng sông xuôi ra biển
thơ hắt hiu rơi nhẹ tim người

cứ tưởng là giọt mưa xuân
đem về pha chén trà thơm đậm
đầu năm ta là kẻ ôm sách đèn
giấc mơ thư sinh ngủ yên trên nụ hoa cánh bướm
chiều cong tầm mắt nhìn về phương xa
bạn ơi cùng ta cạn chén,
có ai lên đồi áo xanh thoang thoảng
có ai xuống phố dáng nhỏ nghiêng buồn

trao cho nhau tiếng chuông ngày sắp tắt
những siết tay vội vã
sợ ngã xuống trên con đường trơn ẩm
đi bên nhau chẳng nói một lời
-không cần thiết-
xin nhường lại thời gian cho mưa và gió
đâu đây nghe tạt trong tim
tiếng nhỏ nhẹ vu vơ…

khởi hành từ một nơi lặng lẽ
nhìn lại thời gian như mũi tên
đã đưa ta đi một đoạn đường dài
xuyên qua những khoảng đời khó tả
chập chùng quê hương, sông núi
sau cùng,
người bạn đời
cũng vẫn còn bên cạnh ta
cùng san sẻ nỗi buồn đông phương
với những niềm đau riêng lẻ
thanh thản tuổi hoàng hôn bóng xế…

còn ai qua đây gõ cửa tâm hồn
sáng trưa, chiều tối
cho ngày đầu năm ấm lại
chốn xa xôi mưa gió quê người ?

Thy An
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.