Sàì Gòn và em | Như tiếng thở dài

Posted: 23/01/2018 in Bùi Nguyên Phong, Thơ

Bùi Nguyên Phong

Sàì Gòn và em

Sài Gòn… Nhìn em rất kiêu sa.
Gió xuân lơi lả nghịch đôi tà.
Solex [1] gầy như em vóc hạc
Áo dài thanh thoát nét tiên nga…

Sài Gòn… Nhìn em cánh vạc bay.
Xin làm hạt nắng đậu trên tay
Nhảy lên tóc biếc thành vương miện.
Rớt xuống môi ngoan… nhớ nhung đầy.

Sài Gòn… Nhìn anh đầy kiêu bạc
Gót giầy cồm cộp phố Bonard [2].
Mũ đỏ bạc màu thơm khói súng.
Hoa dù ngạo nghễ trấn sơn hà.

Goebel [3] bốc đầu dìu dặt khói.
Tiếng bô đánh thức cả trưa hè.
Chàng ve giật mình thôi nức nở.
Cuộc tình xanh ngát dưới hàng me.

Sài Gòn thương em chiều chờ đợi
Quà cho em viên đạn đồng đen
Em cất vào tim làm kỷ vật
Hoả châu soi sáng lối chân quen.

Cũng bởi vì anh là lính chiến.
Thương về người em gái thành đô.
Tội nghiệp em yêu chờ đợi mãi.
Đời trai ngang dọc khắp sông hồ.

Anh về với em… Mai lại đi.
Một năm làm mấy cuộc phân ly?
Trăng nơi dã lĩnh treo đầu súng.
Khuê phòng thiếu nữ lệ ướt mi.

[1], [3] Solex, Goebel các hiệu xe gắn máy 2 thì đầu thập niên 1960
[2] Phố Bonard nay là Lê Lợi

 

Như tiếng thở dài

(Mạn phép nhà thơ Hoàng Lộc)

Wincosin có ông Hoàng Lộc
Qua mấy trời sương mưa lụy má hồng [1]
Ngựa hí mòn hơi vào giấc mộng.
Sầu đời lữ thứ buổi tàn đông

Ông làm thơ dễ như chọc gái
Câu thơ nhát kiếm chém qua đời
Sáu mươi bừng tỉnh lòng trẻ lại
Ta đọc thơ ông … Thoạt khóc cười

Ta vẫn biết ông người danh giá
Bạn bè toàn nhà thơ, nhà văn
Đời lắm khi lên xe, xuống ngựa
Kéo áo trật lưng lắm vết hằn

Ta chắc ông mấy lần lệ nhỏ
Nhìn người yêu thành vợ người ta.
Câu thơ chặn ngang dòng máu chảy
Còn thịt xương vết cắt liền da

Mặc tổ quốc cho đời bụi phủ [2]
Cả quê nhà bé lại… Hội An
Cuối đời trầm tư nơi xứ lạ
Day dứt… Sông Thu tắm trăng ngàn.

Ta cũng như ông đời lưu lạc.
Quê người làm mấy cuộc trần thân
Áo sờn vai giấu mùi khinh bạc.
Vất vả oằn lưng tay chai sần

Bạn bè ta dở người, dở ngợm
Tìm đâu ra một khách văn chương
Thời may còn vài anh nát rượu
Ôm đàn trêu ghẹo khách qua đường

Thơ ta viết quê mùa mộc mạc
Thiếu phồn hoa…. Son phấn rẻ tiền
Câu trước đè câu sau tức tưởi
Vợ đôi lần liếc mắt : “Đồ điên”

Hôm nay Michigan tuyết tan
Trời cao xanh như trời Nha Trang
Câu thơ theo giá băng tan chảy.
Mặt nghệch ra hồn bổng mơ màng.

Êm như ru bên tai sóng vỗ.
“Ì à…ì ộp”… Khoả trăng ngà
Thịt da nào trong tay mát rượi
Hương nồng nàn hơn một loài hoa.

Ông quê Hội An nhớ Hội An.
Tôi người Nha Trang nhớ Nha Trang.
Trăng quê người nhớ trăng cố thổ
Đời ly hương chung lứa bên đàng.

[1] Qua mấy trời sương mưa là tên 1 tập thơ của nhà thơ Hoàng Lộc.
[2] Mặc cho đời bụi phủ là tên 1 bài thơ trong tập thơ trên

Bùi Nguyên Phong
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.