Bụi đỏ đi rồi | Con gái đáng yêu

Posted: 05/03/2018 in Bùi Nguyên Phong, Thơ

Bùi Nguyên Phong

Bụi đỏ đi rồi

Hoàng Thị là em của ngày xưa.
Tan trường tiếng trống giục ban trưa.
Hoàng Thị ngày xưa… Hoàng Thị Ngọ.
Lẻo đẻo cái đuôi mãi dại khờ.

Hoàng Thị giờ đây lạc mất nhau.
Trời già làm một cuộc bể dâu.
Tháng Tư ngậm ngùi bên xác phượng.
Người mang nhung nhớ mộng về đâu?

Lang thang qua những cung đường cũ.
Ra rả ve ngân dạ rối bời.
Ta dõi mắt tìm trong bóng phượng.
Mơ màng một thoáng áo trắng ơi!

Áo trắng ai mang vào cổ tích.
Nón lá nghiêng che vẻ thẹn thùng.
Cúi mặt, bâng khuâng chiều hò hẹn.
Nắng mềm, nắng mượt, nắng mông lung.
Áo trắng chiều nay xe đạp điện.

S.H, A.B… Phượt bốc trời.
Tóc vàng, tóc đỏ kè ba, bốn.
Chì xanh viền mắt, đỏ viền môi.

Gió hất eo thon khoe hình xăm.
Hình xăm con bướm Papillon.
Dưới cổ chân xinh… Cô bò cạp
hung dữ, cong đuôi gác cửa lòng…

Chiều nay chân bước miền kỷ niệm.
Gót giày lặng lẽ nặng ưu phiền.
Bụi đỏ đi vào chiều hoang tím.
Người về lanh lẽo giấc cô miên.

Áo trắng về đâu? Áo trắng ơi!
Ai mang bụi đỏ… đỏ đi rồi!

 

Con gái đáng yêu

Đáng yêu nhất vẫn là con gái.
Kiêu hãnh như là phượng tháng năm.
Đừng nghe những gì con gái nói.
Vui cười! Ánh mắt lại xa xăm

Con gái nói khác đầu nghỉ khác.
Suốt ngày kể xấu bọn con trai.
Được khen đẹp gái còn làm bộ.
Cúi đầu xấu quắt đẹp với ai.

Con gái chợt cười rồi chợt khóc.
Như trời đang nắng bỗng chợt mưa.
Thích được tưng tiu, được làm dóc.
Nhẹ dạ cả tin dễ bị lừa.

Con gái trời ơi thật dễ thương.
Một làn tóc rối vướng tơ vương.
Áo dài ngúng nguẩy chiều tan học.
Vướng bước chân ai mấy dặm đường.

Đáng yêu nhất vẫn là con gái.
Chẳng có con chi đáng yêu bằng.
Mai mốt trên đường đời gặp lại.
Phượng hồng xưa còn nhớ ta chăng?

Bùi Nguyên Phong
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.