Buồn đậu vai người | Giọt nắng vừa tan | Nằm dưới trăng suông

Posted: 15/03/2018 in Nguyễn Minh Phúc, Thơ

Nguyễn Minh Phúc

Buồn đậu vai người

ta về thả bóng ngoài sông vắng
ngửa mặt mà ca khúc biệt hành
giọt lệ rơi trong chiều thinh lặng
câm lặng giữa hồn như đá xanh*

thương em tóc xỏa bên đời ấy
buồn đậu vai người đau giấc khuya
cố xứ mấy phương trời thức dậy
đâu biết lòng ta đã đoạn lìa

đôi khi lòng mộng về quê cũ
tiễn người sông gợn sóng chiều xa
thấy lá bay trong chiều vô trú
mới hay mây bạt trắng giang hà

quạnh hiu bến vắng ngồi rơi lệ
ai uống giùm ta cạn nỗi sầu
gõ tiếng chuông khuya buồn kinh kệ
nghe thúc roi buồn nhịp vó câu …

(*) ý thơ Thanh Tâm Tuyền

 

Giọt nắng vừa tan

rồi tất cả cũng trở thành hư ảo
kể cả em kể cả mối tình đầu
tôi chợt hiểu khoảng trống đời giông bão
như hồn mình rời rã những đêm sâu

sẽ còn lại những vầng trăng hiu quạnh
và cơn đau chập choạng suốt đêm dài
phù vân quá từng mãnh tình nhặt nhạnh
tôi một mình ngồi với những tàn phai

em đã đến đã đi và tôi biết
nghìn năm sau tràn mắt lệ xa người
hạnh phúc đó còn chăng là chia biệt
rơi ngậm ngùi trên cát bụi tàn tro

còn lại đây một phương ngày sắp hết
hồn cô liêu như chiếc lá thu vàng
ôm quạnh vắng rơi trong chiều mê mệt
tôi lặng nhìn từng giọt nắng vừa tan…

 

Nằm dưới trăng suông

đêm nghe sông suối ru tình
ta ngồi say với đời mình xót xa
âm u cơn gió nhạt nhòa
lăn trôi vào cõi ta bà trầm luân

nằm dài dưới ánh trăng suông
ngả nghiêng chiếc bóng tay buông phận người
đôi vầng nhật nguyệt phù hư
vỡ ra nghìn tiếng khóc cười nhân gian

chân khua vó ngựa địa đàng
cùng trời cuối đất mang mang nhịp sầu
ai về dưới nấm mộ sâu
mà nghe dâu bể vó câu đoạn lìa

từ vô lượng đã ly chia
nghìn thu vỡ ánh trăng khuya lâu rồi
một ta tìm lại chỗ ngồi
thấy bờ lau trắng và hồi kinh tan

chợt hay chim đã về ngàn
bên trời còn lại hàng hàng mây bay…

Nguyễn Minh Phúc
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.