Môi thiếu phụ | Mây trắng | Gã đàn ông hoang tưởng

Posted: 29/03/2018 in Nguyễn Minh Phúc, Thơ

Nguyễn Minh Phúc


Thiếu phụ quàng khăn xanh
Lê Phổ

Môi thiếu phụ

rồi cũng hết một mùa thu tàn tạ
chiếc lá vàng rơi xuống giữa đồi hoa
như em đã trở thành người xa lạ
trong tim tôi từ buổi ấy mưa nhòa

chút nắng gió của đời tôi lận đận
có mùi hương làn tóc thuở em về
sẽ rất nhớ chiều cuối mùa vương vấn
tiếng chân người đánh thức những cơn mê

đâu còn chắc thu nầy em ở lại
dẫu biết rằng lá đã rụng đầy sân
tôi thả những giấc mơ buồn tê tái
theo tình xưa còn vướng những nợ nần

gửi màu nắng về chân trời xưa cũ
cả lặng thầm đau giữa trái tim tôi
để mai tiễn một đời môi thiếu phụ
vẫn còn đây màu lá rụng bên trời…

 

Mây trắng

ly hương một đời ta ly hương
sầu đêm ta hát khúc hồ trường
lau cung kiếm mơ làm viễn khách
sợi tóc nào rơi chiều tha phương

cô liêu một trời ta cô liêu
bâng khuâng soi bóng giữa chợ chiều
hay đâu trong những tàn khuya vỡ
sương khói trên ngàn trôi hắt hiu

đau thương một đời ta đau thương
lỡ vận ngồi khâu nỗi đoạn trường
thương thân kiếm sĩ ngày thua trận
dao rạch đời mình trăm vết thương

hư vô một đời ta hư vô
gió mưa tạt mấy nẻo sông hồ
ngơ ngác trông ngang trời cố xứ
chỉ thấy phù vân những nấm mồ

mây rụng trên đầu ta đâu hay
chiều nay ngồi đếm những tàn phai
mới hay đã gót mòn chân khụyu
mây trắng tràn qua bạc mái đầu …

 

Gã đàn ông hoang tưởng

anh đã nghĩ chắc một vầng trăng khuyết
mốt mai kia rồi cũng sẽ lại rằm
nào hay đâu cõi tình ta cay nghiệt
bóng đêm dài đành gửi lại trăm năm

rồi có lúc anh chắc mình đến biển
tay chèo khua mòn mỏi giữa sông đời
đâu hay những con sóng ngầm chao liệng
ném đời mình vào lốc xoáy chơi vơi

cũng có khi anh tin rằng em đến
bên đời anh trong tháng rộng ngày dài
tội nghiệp anh khi đời không là bến
tay rã rời buông hạnh phúc tàn phai

anh là anh – gã đàn ông hoang tưởng
mơ phù du khi đời trót bọt bèo
em giờ đâu nhiều đêm buồn ngất ngưỡng
anh nghe tình ru giấc mộng tàn theo….

Nguyễn Minh Phúc
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.