Nguyễn Minh Phúc
Nẻo về nguyệt tận
những tàn khuya thức dậy
nghe sóng trào biển khơi
xô đời mình hoang hoải
trong vũng tối nhạt nhòa
là sóng đời hoạn nạn
cô đơn tràn bể dâu
là nỗi buồn vỡ rạn
mưa trên đỉnh ngọn sầu
buồn như chiều mây trắng
trôi lạc loài bến sông
một loài dơi gãy cánh
treo mình trong quán không
mệt nhoài đời sống đó
hắt hiu đời tàn phai
con ngựa già đứng ngó
chôn chân chờ sớm mai
tôi về ngày vô trú
ôm quanh mình cơn say
nghe nỗi buồn mưng mủ
trôi tận cuối sông dài
thôi em ngày đã cạn
chim cũng về núi xưa
trên dấu trời nguyệt tận
cô liêu chìm dưới mưa…
Như tiếng thở dài
trong tôi một thoáng ngậm ngùi
tìm gì ở trái tim người phôi pha
bóng chiều giờ đã dần xa
còn chăng là những dấu tà huy xưa
nghe như tình xót xa vừa
xa xôi từ thuở tình chưa nợ nần
buổi về còn một âm câm
nắng thưa thớt nhớ mưa tần ngần thương
đưa nhau chưa trọn con đường
mà trăm năm đã mờ sương khói rồi
còn là một áng mây trôi
tình xuôi con nước đầy tôi như chiều
ngồi mà vớt những đìu hiu
cơn đau cùng với quạnh hiu đời mình
nghe buồn rơi xuống mông mênh
nghe tôi tiếng thở dài vênh bóng chiều
Bên những tàn khuya
trăng xưa rụng xuống bên trời
tôi về với một phận đời hư vô
chiều mưa khói đổ sông hồ
nghe tàn phai úa vàng khô tuổi mình
tình tôi khúc khuỷu gập ghềnh
bên em với những chiều mênh mông buồn
chạm từ đáy cốc rưng rưng
những tàn khuya vỡ rớt từng ly chia
theo nhau ngày đã chia lìa
suối sông mấy nhánh sầu kia lấp đầy
như từng giấc mộng qua đây
em đi bỏ lại tàn phai ngút chiều
khi tình đổ bến cô liêu
còn chăng giông gió dập dìu quạnh hiu
thì thầm với bóng liêu xiêu
nghe đêm gõ một tiếng yêu buốt hồn…
Nguyễn Minh Phúc
Nguồn: Tác giả gửi



















