Con cá bơi | Cuối năm | Có người

Posted: 19/07/2018 in Chu Vương Miện, Thơ

Chu Vương Miện

Con cá bơi

con chim bay
ngày qua ngày tháng qua tháng
y người qua kiếp người
thú trên rừng
cá dưới nước
chim trên trời
chỉ có mây là vô định
tha hồ theo gió thổi mà bay?

con vịt đẹt
chạy le te theo sau
bầy ị
chạy hoài không kịp
ăn không bao nhiêu
mà chết thì chết trước

quê nhà xa lắc xa lơ đó
nghoảnh lại tha hồ mây trắng bay?
‘thơ Nguyễn Bính’
nhà thơ còn quê nhà xa lắc xa lơ đó
còn ta? quê nhà nơi nào đây?
sáng sáng dẫy núi dài xám nghoét
sa mạc cát vàng xa lộ vút mây
mây lười biếng ngủ lỳ không cục cựa
hàng thông già rụng lá chỉ còn cây?
thấm thoát 33 năm rời xứ
ngoảnh lại tha hồ chim cút bay?
một đời tự do bay ngập ngượng
trong lồng quá chật nhốt thân này
làm thi nhân kẹt chân một chỗ
hết cơn buồn lại tỉnh cơn say
cơn vui không có toàn cơn nản
loanh quanh thiếu cả chiếc điếu cày

 

Cuối năm

Cuối năm
đoạn tháng
mưa vẫn rơi
nước vẫn lụt
đêm vẫn lạnh
trời tối thiu
vườn cây không cỏ
thân cây không hoa
xa xa nơi đầu núi
toàn tuyết phủ

quê người thì như vậy
còn bạn hữu nơi nhà
nước tràn trên đồng ruộng
lóp ngóp nơi vỉa hè
hỡi nước ơi là nước
đâu còn Sải Bích La
đến làng chài Mỵ Thuỷ
trôi dạt theo ông bà
hàng thuỳ dương đứng khóc
bốn phiá sóng la đà
Quảng Trị ơi Quảng Trị
giờ tụ lại Đông Hà
nhìn cát ngoài Ái Tử
mà chợt nhớ Hành Hoa
mơi mốt về ba bến
Con kinh đào quá già
Nhà thơ xưa đã khuất
Còn ta và mỗi ta?

ngày làm việc 8 giờ
2 giờ xe đi và về
tuần 5-6 ngày
tối tăm mặt mũi
về tới nhà ăn qua loa
lăn ra ngủ
sáng dậy nhai tạm miếng bánh mì
cà phê gói
lái xe vội vội
đi một đàng về một lối
cứ vậy
lãnh lương nuôi con nuôi vợ
lâu lâu đi sòng bạc
phụ tiền dầu đèn
không còn biết đến bà đến con
còn mất

 

Có người

Có người
chỉ trà rượu đàn bà
có người hít tô phe cơm đen
có người rượu trắng lạc rang
có người hết vịt tới gà
có người chỉ trà bánh đậu xanh mạch nha
có người chuyên làm thơ nghĩa địa
“hồn ma”
mỗi ngừơi mỗi vẻ toát nét phong ba
trong hoàn cảnh đó
chỉ có mỗi Bà Huyện Thanh Quan
yêu nước thương nhà
có thêm cụ Phan Bội Châu
xuôi ngược bôn ba
Đông Du tìm đường cứu nứớc
ngoài hai người dưới
bọn bên trên
toàn là đồ chó chết?

có nước nước không có
có nhà biến nhà không
nước trong tay vô tài làm mất?
rồi lưu vong chết
hóa thành chim Đỗ Quyên
gắng nuốt nhục mà sống
kêu mỏi mồm khản cổ
nước không còn?
cây gẫy tổ nát
bầy đa đa dông mất
nghoảnh lại cội xưa kêu mãi gia gia
số phận lang thang kiếp sống vịt gà
vừa cạp cạp & cục ta cục tác
làm cái kiếp bèo lục bình
sáng nam chiều bắc
trở mùa trở nước lại dạt đông tây
qua mùa hè đỏ lửa tới gió heo may
đủ gió chướng thổi kiếp người xơ xác
mắt nhòm mãi Trường Sơn lẫn vào Savannakhet
ôi Quảng Trị Đông Hà quê hương ta?
làm một chuyến tàu xuôi ngược bao ga?

Chu Vương Miện
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.