Quảng Tánh Trần Cầm
Trầm, bổng, lặng
đêm về trăng đứng đợi sao
vai nghiêng
bóng đỗ
chiêm bao phơi dài
hoàng hôn trên dốc lưu đày
mồ hôi biển mặn
miệt mài thâu đêm
một thời con nước đảo điên
một mai
mai một
nổi, chìm
lặng thinh
một mai trong cõi vô minh
sương khuya
lệ nến
mình trần đợi mưa
vườn xưa. đất mẹ. hương dừa
lá xanh bát nhã
dạ thưa con về
Vẫy tay
nắng sớm gội vết đau thời khổ lụy
mười ngón tay thoan thoát phím trắng ngà
gió reo trên đồi vắng khúc du ca
ngày hôm trước đâu đây trong hơi thở
ngày hôm trước buổi hồn nhiên rực rỡ
ngày chông chênh tiếng hát chợt chơ vơ
rặng cây xanh xỏa tóc rối thẩn thờ
không chùn bước, mây ngàn năm rong ruổi
ai vẫy tay
ai mệt mỏi buông xuôi
mỗi vẫy tay
một dấu lặng khôn nguôi
Quảng Tánh Trần Cầm
Nguồn: Tác giả gửi



















