Nguyễn Minh Phúc
Rót những ly buồn
ly nầy tôi rót cho tôi
nửa đời khô héo nửa đời phôi pha
từ trong tuyệt vọng úa nhòa
tôi về cùng với phồn hoa bọt bèo
ly vơi tôi rót với chiều
cho em cho những tình yêu cuối đường
rã rời mù mịt khói sương
tay che hư ảo tình vương sông hồ
ly đầy tôi với hư vô
vỗ tay xuống chiếu vật vờ cơn đau
nghe tình đã lỡ nghìn sau
nghe tôi cũng đã úa nhàu tương tư
còn ly nầy nữa phù hư
hai tay xin rót nghiêng từ hiên xưa
cõi tình rụng mấy thu mưa
để sầu chăn chiếu đong đưa giọt buồn
một ly cuối nữa xa nguồn
cho nghìn sau mãi sầu tuôn phận người
ly đầy rót với ly vơi
nghe như vọng tiếng mình tôi thở dài…
Một tôi
một tôi mộng vỡ bên trời
cô liêu ngồi nhớ hiên trời thu xưa
một tôi đêm tạt gió lùa
những hiu hắt nhớ những ngùi ngậm đau
một tôi ảo mộng nghìn sau
chông chênh níu những mê say nồng nàn
hay đâu lá úa thu vàng
nên ngồi đợi cả mùa sang ngậm ngùi
một tôi trả hết buồn vui
cho người cho những khôn nguôi bẽ bàng
khi tình là ánh trăng tan
những gì sót lại chỉ hoang vu chiều
là tôi giữa bóng tịch liêu
của ngàn hư ảo trong chiều rưng rưng
tàn khuya in dấu mưa chùng
chỉ nghe sương khói mịt mùng hư không…
Nguyễn Minh Phúc
Nguồn” Tác giả gửi



















