Vương Ngọc Minh
Bào chữa lỗi chính tả!
về sau
đứng lên dù nhọc nhằn
vẫn không nổi dóa
nổi dóa sao được
đời người vòng vèo vẫn chả thoát nổi
sinh lão bệnh tử
đấy là thực tế
nên nhớ
chúng ta vẫn còn đang (trong vòng sinh
tử- mệnh lớn thì bước tới
bước lui
đường hoàng
mệnh nhỏ bước tới
bước lui
thập thò
ác ôn hiện ra mặt
hiện tại
tôi hết còn thói ngó bên trái
ngó bên phải (ngang/ dọc)
chốc chốc ngó sau lưng
chỉ chuyên chú ngó mũi giày
ngó xa xa
không hề viễn vông
tìm
kiếm (lúc nào cũng cập nhật!) một vận may
và mồm
thì để reo “ôi- chỗ đời thường
quả
không tồi
có nhiều tấn tuồng khốn nạn
bởi được dựng từ tay những thằng
dở như hạch!”
..
Có bao giờ em nghĩ?
hiện tại
dưới da vẫn đầy canh cánh
nói chung
chỉ tuyền ruồi bu
tạm thời nước mắt (cá sấu!)
đã tha
không còn- hễ ngồi trở lại bàn thờ
gia tiên
lập tức phát tuôn
đầm đìa
tôi tìm ra đúng vị trí mình
trên đời/ vào những ngày lẻ
của tháng mười
giả nhân
giả nghĩa- thì khó diễn tả rõ nghĩa điều ta thực sự
muốn nói
cơ hội lột bỏ
ngay giờ- tôi cứ thế bước tới
bước lui
thoải mái giở tay lên
trút đầu xuống
các cảnh quang nơi dòng sống
dưới mắt quả cực kì ngoạn mục (thay đổi từng giây
phút- í!)
tôi vẫn đang tiếp tục trò chuyện với chính tôi
tức hư vô
một cách hết sức ôn tồn- yah
chúng tôi nói (bàn bạc) chuyện với mỗi bước tới
bước lui
có bất thần đổ (sấp!) ấy
chẳng qua
hi vọng chưa chín tới
chả gì nghiêm trọng
khi tôi đi băng ngang rừng
băng ngang biển
băng ngang núi
băng ngang đồi chiều
băng ngang sông sâu
băng ngang những vật đổi/ những sao dời
thậm chí có băng ngang hàng người
đã chết
hiện hồn
trên mặt hãy còn nguyên các hình xăm đầy bí ẩn
lạ kì- tất thảy
hết còn khiến sốt ruột
hết hẳn ngao ngán
– tôi điềm chỉ
trong cái xác tiên tổ
cũng đã thôi chứa (chấp) phần đời tôi nữa rồi
đến nay hệ gia phả đều tam sao
thất bổn
và hết sức chóng vánh
tôi quyết định
băng qua chính bóng tôi!
..
Vương Ngọc Minh
Nguồn: Tác giả gửi



















