Hoài tưởng | Las Vegas! Đêm khô máu

Posted: 11/12/2018 in Bùi Nguyên Phong, Thơ

Bùi Nguyên Phong

Hoài tưởng

Quên hòn Xện đi em…
lưu luyến gì cái hòn tái định cư từ đá núi.
Cái nắng ong ong có làm em bức bối.
Cởi áo khoác ra …
lau nỗi muộn phiền.
Nóng kinh người cây cỏ cũng nổi điên.
Đá chảy mồ hôi… Người chảy mỡ.
Nếu cái nhìn của anh làm em mắc cở.
Mời em khoác lại áo lên người
dấu xao xuyến vào trong. 
Bỗng dưng anh da diết nhớ một dòng sông.
Những bé trai nghịch ngợm nhảy cầu trần trụi.
Tỏm… Tỏm… Tỏm …cười như nắc nẻ.
Những con ma da hằng đêm mẹ kể.
Thổn thức trăng đêm buồn đến nao lòng.
Bỗng dưng anh nhớ em thuở nhỏ.
Cô bé lêu nghêu gầy guộc.
Như que kem chocolate vừa nâu, vừa ngọt.
Bơi trong anh từ ấy đến giờ.
Anh lên google tìm lại chiếc cầu xưa.
Đèn xanh, đỏ nối đôi bờ ký ức.
Những đoàn công-voa dài thườn thượt.
Người bên này nỗi nhớ ở bên kia.
Dòng sông còn đây…
Cầu xưa đã gãy….
Người xưa còn đây…
Xóm làng xưa chỉ còn là nỗi nhớ…
Trong anh… trong em…

 

Las Vegas! Đêm khô máu

Đêm Las Vegas anh khô máu.
Say bài quên cả bóng hình ai
Casino gục đầu trong hoang lạnh
Tay trắng hồn đi thâu đêm dài

Las Vegas! Đêm nay anh thấu thị
Đặt đời mình xuống ván poker.*
Màn đêm chùng xuống Blackjack **
Tay rã rời bấu víu giấc mơ.

Las Vegas! Lưu luyến bàn tay vẩy.
Xe lao vun vút xuyên màn đêm.
100 miles! Lạnh lùng xe đổ dốc.
Tan tành ảo ảnh… Bóng hình em.

Arizona! vào khuya trời trở lạnh.
Anh về hồn đá núii khô khan
Tiếng vịt ăn sương rơi rời rạc.
Giấc mơ Mỹ quốc cũng hoang tàn.

* Poker như bài xì tố ở VN
** Blackjack như bài xì lác ở VN

Bùi Nguyên Phong
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.