Trần Huy Sao
Con dốc ngày nào
là con dốc La Sơn Phu Tử, xóm xưa…
mổi ngày em đi xuống đi lên
con dốc mệt nhoài thời áo trắng
chưa kể lúc hẹn hò tìm đến
xuống lên cho kịp chuyến xe Lam[bờ-rét-ta]
con dốc nhổ giò chân.tình.sử
đi lên đi xuống riết một hồi
gân cốt dẽo dai thêm tình tự
khiến lòng gương lược níu một đời
…em ơi có nhớ hồi năm đó
hồi em áo trắng Bùi thị Xuân
hồi tôi bảng phấn đành dang dỡ
giày saut áo trận nhuốm phong trần
còn nhớ hai mình chung xóm nhỏ
đêm đêm tiếng mỏ nhắc lửa đèn
chiều chiều khói bếp nhà ai đó
thoảng mùi mặn ngọt cá kho tiêu
còn nhớ đêm Trăng rải Xóm Đình
bàn tay ai đó rải ô quan
mắt ai thè thè thẹ nhìn câm nín
giú lòng e động ánh Trăng khuya
cứ mổi xót xa hoài nhớ lại
còn nguyên giữ riết chuyện Xóm Đình
nơi có em & tôi thời thơ dại
từng lên con dốc vói hai mình…
lên hết dốc La Sơn Phu Tử
lại chạm thêm con dốc Ngô Quyền
từng xuống từng lên hoài nhừ tử
vậy mà cứ nhắc mãi không quên
giờ lạc trùng vây đường cao tốc
đời đã đời thêm mỏi nỗi đau
mới thấm nỗi tình xưa con dốc
xuống lên rồi riết níu đời nhau….
Chân dung ngày tháng
mổi sáng vui nhìn bầy cá lội
mổi chiều buồn ngó dáng mây trôi
mổi tối phòng Văn soi chữ nghỉa
ngày qua tháng lại cũng xong thôi
râu ria tiêu muối không thèm cạo
cạo nay mai nữa lại xôn xao
cứ mượt dài thêm cho hào phóng
soi gương ngó thấy người đẹp lão
rồi tới cái răng thời giã bữa
tận hồi cứng cựa giờ đung đưa
trệu trạo lưa ra rồi vón lại
cái tật thèm nhai chẳng muốn chừa
rồi thêm cái tóc gốc con người
chạy theo gương lược rụng hổ ngươi
rơi rớt an nhiên ngày tháng mỏn
riết hồi gương lược cũng chây lười
nợ thêm đôi mắt hồi xưa đó
liếc ngó tìm em buổi hẹn hò
giờ thêm hai mắt là bốn mắt
liếc ngang liếc dọc chỉ lờ mờ
chân.dung.ngày.tháng sao nói vậy
ngày xưa ngày đó ngày ngồi đây
lượm chuỗi thời gian rong ruổi lại
ngó thấy trong Thơ chạnh… tháng…ngày…
…chỉ muốn nói câu e nói bậy
thời gian hắn thiệt quá vô tình…
Năm tháng trần gia
khi ngồi lắng nhịp tim đời xuống cấp
đo cách gì cũng tụt xuống không lên
nhịp trung niên sắp tàn dư ngọn nến
leo lét lão niên chờ ngúm tắt sát na
mấy mươi năm nương dựa đời lang chạ
đau thắt tim xúi dại nát ngướu lòng
thương hải tang điền bày vẽ đời lưu vong
trải bấy gian nan cứ lần khân nhớ lại
nắm đất quê mang theo đường xa ngái
biển hùa sông phiêu giạt suối nguồn xưa
hai.mươi.bốn năm đất người buồn dao cứa
cứ nhói lòng đau cứ nhoài ôm da diết
ta đâu khứng kẻ giang hồ thứ thiệt
chỉ lặng thầm dáng vẻ rất đời thường
ai chẳng đau khi rời bỏ quê hương
nơi chôn giấu quá chừng trời kỷ niệm
thời gian qua nhú nỗi đau cần kiệm
góp nhớ thêm thương ngoái ngược Xóm xưa
năm tháng đói no cầm chừng giã bữa
đậu.phụng.kho.keo bát cơm khoai sắn
mái nhà lợp giấy dầu che mưa chắn nắng
còn dôi ra không che nổi bốn mùa
áo vũ cơ hàn ngợp muôn trùng khổ nạn
vẫn níu nhau chằm chặp rứt không ra
đói khổ nhục đau kể mần chi cho ngạ
vần vụ xoay năm tháng níu tận giờ
hai.mươi.bốn năm bấy thời gian trăn trở
cứ nhắc hoài cho nhớ mãi khôn nguôi
từ nhập cuộc dòng trôi đời rong ruổi
suối nguồn quê giờ lạc tận ngàn xa
nỗi nhớ chan đau ngậm hoài không nhả
bỏ xót lòng không xuể…bỏ trong Thơ…
viết dưới hiên trăng 1/2019
Trần Huy Sao
Nguồn: Tác giả gửi thơ và ảnh



















