Những mông lung tháng giêng | Tôi biết bạn

Posted: 30/01/2019 in Thy An, Thơ

Thy An

Những mông lung tháng giêng

nhìn cây bàng chưa ra lá
tưởng tượng bài thơ mùa đông
với bản thảo treo lơ lửng trên nhánh
những khuôn mặt méo dài nhăn nhó
lắc lư trong gió
có con quạ đen cất tiếng kêu
tôi không muốn mình là xạ thủ
giương cung khốn cùng bắn vào loài thú đang sống
mà chỉ mong là người làm vườn
ngồi nghe chim hót
có con hót hay
có con hót giống quạ
không sao, miễn là tiếng kêu hòa bình
thốt ra từ những con thú tự do
tôi vui với niềm tự do đó

tưới chút nước vào chậu
cây bồ đề nằm yên, từ lâu, bao lần
đã đem lại bình thản tâm linh trong ảo tưởng
đời sống với những ngôn từ giả thực
trăm ngàn ý nghĩa giữa bao nhiêu mâu thuẫn
cho nhận, đi về, thương ghét
thế nào rồi cũng vấp váp va chạm nhau
thời đại mới sinh ra nhiều tù ngục vô lý
giam chúng ta không cần xích sắt
chỉ có những vòng tròn quấn chung quanh đầu

tìm cảm hứng cho bài thơ viễn phương
nghe vị mặn tha hương đời tuổi xế
giây phút rong chơi trôi nhanh như cơn gió
trời trong và áng mây hồng
trái tim và tấm lòng của mẹ, của cha
vẫn dõi mắt mong chờ đứa con quay trở lại
đất cựa mình
mơ giọt mưa hiền rơi xuống từ trên cao

những ẩn dụ nào viết lên lá
cánh hoa mong manh vừa nhú
như nụ cười bé thơ
tâm hồn lách qua khúc xạ của nắng nhẹ mặt trời
một vết xước trên tay
một tím bầm trên cổ
như nỗi cô đơn dàn trải in lên da thịt
lối đi của những con ốc thật nhẹ, thật buồn
êm như trái tim chẳng biết nói gì…

bức tường nghiêng đã mọc rêu xanh
tầm mắt phóng đi thật xa
uốn cong theo mái ngói mang nhiều ống khói đen
những tơ trời mong manh
như lời từ biệt của bao người xưa cũ
lòng nhớ về đại dương
nơi có những chai thủy tinh trôi trên sóng
chứa thông điệp bạn bè với bao nỗi thăng trầm

còn lại bức chân dung vừa mua trong viện bảo tàng
màu sắc phai lạt chảy vào ký ức
thêm câu thơ ghi bên dưới
lời nhắn nhủ của thi nhân
mực cũ nhưng tình người không cũ
kỷ niệm và những bí mật mang trong mình
cùng với hơi thở và sự sống
trên suốt con đường độc đạo phù sinh

điều kỳ diệu không ai giải thích
như những mông lung sáng hôm nay …

01-2019

 

Tôi biết bạn

cuốn lịch trên tường nhìn về phía ô cửa
sửa soạn lời từ giã năm sắp hết, chỉ còn vài trang
bên ngoài là mùa đông
tuyết thật lạnh thật nhiều
thỉnh thoảng thêm mưa

tôi biết bạn đang ở đâu đó
thèm nghe một bài ca
dù máy nhạc khàn khàn kim rỉ sét
vì bài ca mang tên một người con gái
tôi biết bạn rất thèm gõ chữ
dù ngón tay bắt đầu kêu đau
vì chữ nghĩa là đoạn đời của bạn
tôi biết bạn yêu sách và ham mua sách
dù là sách nằm yên trên kệ đầy bụi
vì văn chương giúp bạn hé mở vỏ ốc bao quanh mình
để nhìn ra ngoài
tôi biết bạn thích đọc sách vì bạn không nói được
và có nói cũng chẳng ai thèm nghe
tôi biết bạn hay làm thơ
vì những ảo tưởng của chữ nghĩa giúp bạn phong phú hơn
cuộc đời đã làm chúng ta nghèo đi quá nhiều
giữa thế nhân đầy bạo lực
tôi biết bạn thường dạo buổi chiều
ngang qua công viên có hồ và chiếc cầu nhỏ
đứng lặng thinh nhìn đàn cá với những lá vàng trôi trên nước
cuộc đời như gió thoảng
sẽ còn thổi bao lâu trên mái tóc hoa râm

tôi biết nhiều về bạn
dù bạn không ở cạnh tôi
chúng ta có những cây cầu nối liền tâm thức
dù xa nhau ngàn dặm
những thần tượng đã một thời xưng tụng
bây giờ lần lượt gãy đổ
có khóc cũng bằng thừa
cây xương rồng chỉ một lần trổ hoa
rồi tàn theo những khủng hoảng
của đời sống mỗi người theo nỗi khổ quê hương

đêm nay bạn hãy cùng tôi ngước mặt nhìn trăng
ta không thấy nhau nhưng cùng nhỏ lệ xuống dòng sông nước đục
tôi gửi bạn lời hỏi thăm qua gió …

Thy An
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.