Những nếp nhăn

Posted: 14/11/2019 in Thơ, Đặng Quang Tâm

Đặng Quang Tâm

Tôi đếm những nếp nhăn trên mặt
Có nếp nhăn từ lúc mới ra đời
Những nếp dành cho đứa mồ côi
Ôi những đứa bị người đời khinh bạc

Những đứa phải sống bám vào người khác
Học cách ở đời để được yên thân
Mặt đứa này đều có những nếp nhăn
Những nếp đó it ai thấy được

Có những nếp nhăn dài như cây thước
Dùng để đo mức độ đớn đau
Những nếp này có dạng giống nhau
Dài hay ngắn tuỳ bao nhiêu nổi khổ

Có những nếp nhăn mọc rất nhiều chỗ
Trên mặt kẻ mất quê hương
Nếp nhăn trông thật dị thường
Những nếp nhăn hình cong chữ S

Có nếp nhăn kéo dài tới chết
Đau đớn như vết chém thịt da
Nếp nhăn của đồng bào ta
Những người vượt biên tị nạn

Có những nếp nhăn dài hơn dĩ vảng
Đã bốn chục năm vẫn chưa tan
Những đêm khuya thức giấc ngỡ ngàng
Tôi tự hỏi sao phải sống nơi quê người xứ lạ

Sao phải bỏ quê hương mồ mả
Tìm tự do trong cuộc sống khó khăn
Làm sao tôi đếm hết được những nếp nhăn
Khi có nếp mọc từ trong lòng dân tộc

Ôi những nếp nhăn chỉ nhìn là muốn khóc
Biết bao giờ tôi không còn những nếp nhăn

11-8-2019
Đặng Quang Tâm
(Nhóm Văn Nghệ Trăng Vàm Cỏ Đông Tây Ninh)
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.