Uống rượu với nhà thơ | Thuở là mây viễn xứ | Bốn mặt buồn | Dân đen

Posted: 21/09/2020 in Thơ, Trần Hoàng Vy

Trần Hoàng Vy

Uống rượu với nhà thơ

Nhà thơ uống rượu thường không… xỉn
Chỉ đủ ngà ngà rõ mặt nhau
Vì bởi mắc đọc thơ khen tụng
Men hóa thành… da mặt đỏ au!

Nhà thơ uống rượu ít… chấm mồi
Thiên hạ thơ thường… dở hơn tôi
Cao hứng bẻ… câu từ ra nhậu
Lại đọc thơ như… trống liên hồi?

Nhà thơ uống rượu buồn vô cớ
Chửi đổng những thằng… đâm sau lưng
Khinh lũ hèn kia. Đời bội bạc
Tráo trở bán buôn vào văn chương!

Uống rượu với nhà thơ. Quán nghèo
Nắng xiên mái lá học… nói leo
Nhuận bút vừa tròn vài ba xị
Thịt ít, xương nhiều, mỡ tóp teo?

Uống rượu với nhà thơ. Dăm đứa…
Nhuốm lạnh giang hồ. Ghê văn chương,
Ngòi bút chưa cong. Viết phải lách
Chạy gạo nuôi thơ…chuyện bình thường!

Nhà thơ uống rượu học hảo hán
Không ôm người mà tay ôm… chai
Gõ chén nghêu ngao ca tài tử
Đắp mô nửa chừng. Kêu tăng hai?..

 

Thuở là mây viễn xứ

1.
chao ơi đã ngoại lục tuần
đã “nhi nhĩ thuận”, vẫn cần… em yêu
thuở ta theo một dáng kiều
là mây phiêu bạt một chiều thành mưa.

2.
một thời gió sớm thêm chân
rong chơi chốn nọ, lần chần chốn kia
thu về nhặt lá đem chia
ngày đông hong sợi khói kìa gió lên!

3.
kể từ bái biệt giòng sông
là trôi mòn nước mà không quay về
lục bình khóc nhớ sông quê
để bông điên điển vàng thê thiết chiều.

4.
ta đem con chữ lên ngàn
cắt hom, trỉa chữ giữa ngàn lá reo
theo chân xuống núi qua đèo
lênh loang biển động buổi nghèo mặn môi!

5.
lại trôi. Mây trôi. Ta trôi
chưa quen xứ lạ. Đứng ngồi chiêm bao
nắng ngày nhợt nhạt, hanh hao
vấp chân cọng cỏ ta chào bóng ta?

6.
rượu say đêm chẳng chịu say
mình ta chếnh choáng gọi ngày giữa đêm
mắt buồn, nến khóc, chảy mềm
ly cô đơn úp bên thềm đợi sương!

7.
làm quen tuyết lạnh giá băng
nghe hơi thở khói buồn giăng râu cằm
ồ ta biệt thuốc mười năm
chợt quay quắt nhớ. Tay cầm quẹt gas ?…

8.
mây phiêu bồng dựng núi non
chiều nay ráng đỏ, nghe con mắt buồn
chớp mi mưa nước về nguồn
rồi ra sông biển hóa buồn thành vui…

 

Bốn mặt buồn

Tay chạm đá, nỗi đau vào thân phận
Bayon bốn mặt buồn
Làm sao gửi vào bốn phía?
Mây ngày buông…

Trời cứ xanh,
Cứ nắng, cứ gió
Hạt mưa ngày chạm
Đá long lanh!

Nụ cười môi dấu rêu
Thời gian hạt bụi,
Ngàn năm bóng ngã
Phận người hắt hiu?

Trượt vào vương triều ánh sáng
Đá vỡ rạn,
Tạc dáng người
Nụ cười
Phiêu bay.

Bốn mặt, nét môi nếm đủ vị buồn
Một ngày sương,
Một ngày nắng,
Mấy ngày mưa vương?
Nỗi buồn cô đặc hóa đá

Tôi gặp em ngày nước mắt
Môi mặn buồn trong nắng hanh khô…

 

Dân đen

dân đen chỗ giấu… cũng đen
thấp cao, khôn dại, sang hèn như nhau
trời cho kẻ trước người sau
mấy ai sống được dai lâu cõi trần?

dân đen trồng cấy cực thân
món ngon vật lạ dành phần bề trên
mỗi khi vận nước nổi nênh
dân đen máu đỏ gọi tên diệt thù.

dân đen đừng tưởng rằng ngu
ca dao tục ngữ liệu trù thâm sâu
ngàn năm bia miệng bền lâu
dân đen môi thắm đỏ trầu truyền giao.

dân đen cũng gọi đồng bào
không dân đen chẳng đời nào có quan
dân đen đẻ con… sàn sàn
công danh, phú quí cố màng được chi.

dân đen có không là gì
không dân đen biết ai vì quê hương?…

Trần Hoàng Vy
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.