Lâm Hảo Dũng
Phóng tác theo Chinh Phụ Ngâm Khúc
Có đêm nào đàn không rời tay?
Thanh âm ấy dật dờ sương khói
Em có nhẽ dáng sầu không nói
Một tâm hồn bẻ vội thành hai
(more…)
Lâm Hảo Dũng
Phóng tác theo Chinh Phụ Ngâm Khúc
Có đêm nào đàn không rời tay?
Thanh âm ấy dật dờ sương khói
Em có nhẽ dáng sầu không nói
Một tâm hồn bẻ vội thành hai
(more…)
Lâm Hảo Dũng
Phóng tác theo Chinh Phụ Ngâm Khúc
Hồn chinh phụ chiều nay bay về đâu?
Theo mưa buồn hay những chòm tuyết trắng
Hay sương tối gốc ngô sầu hoang vắng
Dăm hàng tiêu năm trước vẫn xanh màu?
(more…)
Lâm Hảo Dũng
Phóng tác theo Chinh Phụ Ngâm Khúc
Em hôm nay cứ ngỡ gió xuân về
Bay lảng đảng trên ngàn cây nội cỏ
Đem tuyết trắng khắc tượng hình anh đó
Đem mưa buồn gột rửa bước chân đi
Trời vật vã tỵ hiềm lòng em nhỏ
Trăng cô đơn khép cửa một khuya nào
Sương đan áo hồn em bằng nỗi nhớ
Bằng con tim rào rạt những đêm sầu
(more…)
Lâm Hảo Dũng
Phóng tác theo Chinh Phụ Ngâm Khúc
Trong buổi chiều đàn tim cao giọng nhớ
Mặt trời quên dàn trải cánh hoa tươi
Em vẫn đứng vô hồn như tượng gỗ
Và chân mây hoang tưởng tiếng ai cười
Lời chàng thổi gió dặm ngàn đưa đẩy
Nắng chiến trường không ấm nỗi lòng em
Lời nhỏ nhoi, người xa, người không thấy
Em là cha, là quản hộ gia đình
(more…)
Lâm Hảo Dũng
Phóng tác theo Chinh Phụ Ngâm Khúc
“Ngồi chải tóc “ bên thềm đêm trăng sáng
Hồn nâng cao hay hồn bay mông lung ?
Người con gái không ngờ làm chinh phụ
Chàng không ngờ vai khoác áo chinh nhân
Trôi về đâu Đông Nam buị cuốn ?
Dạt phương nao cô tịch Non Kỳ ?
Trăng vẽ mặt buồn xanh tử sĩ
Gió hoang vu hiu hắt Bến Phì
(more…)
Lâm Hảo Dũng
Phóng tác theo Chinh Phụ Ngâm Khúc
Em không thể là trăng soi đường chỉ lối
Hay cát vàng dan díu bước chân anh
Em là gió đưa những lời trăn trối
Những niềm vui khuất lấp thuở còn xanh
(more…)
Lâm Hảo Dũng
Phóng tác theo Chinh Phụ Ngâm Khúc
Chinh phụ là em hay là mây là trăng ?
Bay theo những khoảng buồn ngăn cách
Trái tim phẳng một mùi hương đã rách
Rớt bên đường theo vạt áo chinh nhân
(more…)
Lâm Hảo Dũng
Phóng tác theo Chinh Phụ Ngâm Khúc
Và em có những nỗi niềm chưa ngõ
Những suy tư đay nghiến đáy tâm hồn
Chiều bỏ lững con tim về một góc
Ném bụi hồng định mệnh đã quên tên
Còn ở đây chút lòng em xanh thắm
Những hương thầm vai thiếu phụ hoa xuân
Chàng hãy hái khi ta còn chung bóng
Lỡ mùa đi hối tiếc rất ân cần
(more…)
Lâm Hảo Dũng
sáng nay mặc áo thay buồn
tách cà phê nóng trần truồng ngó tôi
khuấy đều những tiếng chuông rơi
một hai ba bốn còn hơi hám sầu
sáng nay tóc có bạc đâu?
chỉ đan chiếc nón đẫm màu khói sương (more…)
Lâm Hảo Dũng
trốn mùa hạt gió đi đâu?
chôn cây đợi nắng ve sầu ngủ quên
gom mây trời rũ tê mình
nghe thân thể chảy mô hình rất xưa
quạt không gởi lại sân chùa
quạt tình còn gởi trong hồ mắt xanh
dần dà nỗi nhớ niềm quên
rụng bâng quơ những buồn tênh phận người…
(more…)
Lâm Hảo Dũng
chuyến xe ở trạm cuối nào ?
co ro tay áo tay chào tiễn ai
đứng nhìn tôi buổi hôm nay
có khi lại khác tôi ngày mai xa
hình như tôi cũng quên nhà
mấy mươi năm bước vẫn là bước không
xác tôi còn ở dương trần
hồn tôi đã chảy theo dòng mây trôi
đâu con nhện nhỏ xưa lười ?
giăng giăng chiếc lưới suốt đời chưa xong
trạm xe tôi chuyến cuối cùng…
(more…)
Lâm Hảo Dũng
Tặng hai cháu Đường Vân, Đường Thi

Nhà thơ Trần Kiêu bạt (1948-2005)
Tay lang bạt cũng mơ hồ du thủ
Một ngày xưa rong bước đến Năng Gù
Con sông ấy đem áo người phơi gió
Mộng giữa đời hồn phong nhụy chân như
Còn đâu nữa tiếng cười như nếp nổ ?
Rượu nào say biển rộng núi mong chờ
Trong va chạm nghe hồn đưa nỗi nhớ
Nắng sân nhà đong đẩy tiếng gà trưa
(more…)
Lâm Hảo Dũng
Gởi Phan Thị Tươi
Như người nông phu rải hạt xuống đồng
Như chim chóc bay ngoài không gian
Như biển cả tắm muôn loài thủy tộc
Như tôi cần hơi thở một con tim
(more…)
Lâm Hảo Dũng
Gởi Phan Thị Tươi
Qúa khứ không màu tương lai không sắc
Hôm nay là thực tại em nói yêu tôi
Lời của điệp hồng sân trường ngày đó
Lời của con tim, lời trước hiên đời
(more…)
Lâm Hảo Dũng
Gởi Phan Thị Tươi
Hôm nay ngày rất ân cần
Nhẹ thưa tiểu thử đôi lần tiểu thư
Ngủ vùi mấy chục năm chưa?
Hồn hoa ủ mộng thẩn thờ đuổi trăng
Đời mông mênh biết mai lầm ?
Những trang sách cũ âm thầm lãng quên
Văn chương chuyên chở muộn phiền ?
Ai đem ngôn tự thánh hiền trêu nhau ?
(more…)
Lâm Hảo Dũng
Gởi Phan Thị Tươi
Trong sách có người trong ta có em
Đêm trăng nào đem trao đổi con tim
Em theo gió bên hàng liễu thắm
Mắt thánh hiền thử thách lửa trinh nguyên
(more…)
Lâm Hảo Dũng
K/T: Hương hồn P.V.T
Lại đây, thiếu nữ, buồn xanh mặt
Sợi tóc hai màu rụng xuống tay
Lại đây, thiếu nữ, sầu khô mắt
Những liếp mi mòn chạm măt ai ?
(more…)
Lâm Hảo Dũng
Một buổi trưa thấy mình cần ra quán
Tách cà phê sửa đậu không đường
Mắt ngồi trông hương cà phê ly tán
Khách ngồi bên mây bay Chủ Nhật buồn
(more…)
Lâm Hảo Dũng
Gởi Phan Thị Tươi
Mẫu đơn một đóa run theo gió
Lay thầm như thực lẫn như mơ
Có người liên tưởng ra ai đó
Ngủ suốt đông dài thức tỉnh chưa ?
(more…)
Lâm Hảo Dũng
Gởi Phan Thị Tươi

White Bird with New Moon in the city
Jenny Hare
Cao ốc ngủ vùi con trăng năm ấy
Mái tóc còn xanh em nào có hay?
Con trăng trên đầu buồn đem trở lại
Nghe ngày xưa run rẩy rất ngày nay
(more…)
Lâm Hảo Dũng
Chào một ngày trên trang báo mạng hôm nay
Tờ Việt Văn Mới
Xúc cảm hay cảm xúc tôi không cần biết tôi không cần hay
Trái tim ngồi hay trái tim bay
theo từng thửa ruộng bậc thang của vùng Tây Bắc
Em Đồng Văn cây rừng xanh ngát
Núi hỏi đồi Bản Giốc còn không?
(more…)
Lâm Hảo Dũng
Trong nỗi buồn em có nỗi buồn tôi
Trong tiếng nói tôi có em không nói
Trong dĩ vãng khoảng trống làm sương khói
Trong con tim đóng vửa bức tường vôi
(more…)
Lâm Hảo Dũng
Mỗi ngày tôi đếm đến bao giờ là ngày của trăm năm
Khi trái đất vẫn ngăn chia nhiều đọan đường giới tuyến
Một của quê hương đẫm màu chinh chiến
Một của vòng quay phân liệt địa cầu
Một của em mà tôi nhớ rất lâu
Còn sắc nhọn chiếc kim may mẹ ngồi khâu áo.
(more…)
Lâm Hảo Dũng
Nhà thơ Trần Phù Thế một tên tuổi không mấy xa lạ đối với bạn đọc yêu thi ca nhất là những anh em bạn bè văn nghệ cùng một thời đồng hành với anh tại miền Tây sông Cửu.
Với khuôn mặt hiền hòa, đôn hậu nhưng ẩn chứa một trời mơ mộng và hồn thơ đã phát tiết sớm vào đầu thập niên 1960. Sau những năm gian khổ của đời lính chiến, những ngày tháng bị giam cầm khi miền Nam sụp đổ, nhà thơ lúc bước khỏi ngưỡng cửa lao tù lại phải đối diện với nỗi đau khổ dày xéo tâm hồn mình, khi người bạn đời đã rẽ sang hướng khác.
(more…)
Lâm Hảo Dũng
(Nhân đọc tin trên net, những nông dân đi bán thận để hoàn nợ)
Anh từ sông Cửu đến
Tôi từ đó ra đi
Sông có bao nhiêu bến ?
Tôi bao ngần biệt ly
đất dâng đời hạt mới
những sắc mầu quê hương
trên từng thân cây trái
trên từng ý thơm nồng
trên vàm kinh nước chảy
bốn mùa đục hơn trong
(more…)
Lâm Hảo Dũng
K/T : Anh Bông và những chiến sĩ của Trung đòan 42 BB
dường như ta mới về Tân Cảnh
lên dốc trung đòan số Bốn Hai
dường như ta đứng nhìn bên suối
còn thấy lung linh tấm thẻ bài
sáu lăm năm không không sáu hai ba
đời lính trận tuổi ghi bằng con số
thương ngọn núi thương rừng sâu thác đổ
và nghe ta đôi lúc nhớ quê nhà
(more…)
Lâm Hảo Dũng
Kỷ niệm mùa tháng tư – 2014
Hôm qua vừa mới đi trên tuyết
Nghe nỗi buồn vương sợi vấn vương
Hôm qua vừa thấy người không biết
Tay bốn mùa nhặt gió nhớ thương
Hôm qua là của ngày xưa cũ
Ta áo không màu không bỏ không
Ngày vẫn thênh thang hồn vẫn trống
Về đâu ,đâu biết rất mênh mông ?
(more…)
Lâm Hảo Dũng
1- Gò mã hay gò mồ?
Gò cao hay gò thấp?
Gò ở đâu – Gò Vấp ?
Gò lấp bồ xương khô
U minh đời tận diệt
Mặc áo khoác hư vô
Xây nhà trên cát lỡ
Người sống ngủ bên mồ
Đông hè xuân không đến
Đêm thấy những bầy ma
Nghêu ngao cười dương thế
Chẳng tìm đâu mái nhà
Vô sản chỉ mình ta
Trần truồng ôm bóng quế
(more…)
Lâm Hảo Dũng
Mến Tặng: A/C Sanh, Lâm Cộng Hưởng, Thanh Vân, Thu Hường, Quế Thanh…
và cháu Tuấn Queensland – Úc Châu
Tôi chiều hôm lạc bước
Gánh thơ đời thương đau
Nỗi buồn mang gởi trước
Nỗi sầu chuyên chở sau
Trong bình minh thế kỷ
(Hoàng hôn của tâm hồn)
“Hoa mùa xuân không thấy”
Chỉ đâm chồi bi thương
(more…)
Lâm Hảo Dũng
Có một người tên gọi Nguyệt Nga
Đi qua phố giữa trưa hè nắng chiếu
Hồn lay động áng thơ buồn Đồ Chiểu
Bến Tre gần hay Bến Tre xa
(more…)
Lâm Hảo Dũng
dường như tiếng còi tàu hôm nay
chạy tiệm tiến theo khung thời gian năm tháng
nghe diễn tập kịch bản hồn xưa thế kỷ
thấy Tế Hanh về nhặt nhạnh nỗi sầu lây
(more…)
Lâm Hảo Dũng
Những chuyến tàu đi những chuyến tàu về
Một mình tôi sao còn ở lại ?
Trời mùa đông sắc màu tê tái
Và nỗi buồn như thể chia hai
Những chuyến tàu đi không vướng bụi mù
Những niềm đau lăn vòng quay xưa
Trời dẫn mây bay hoài bay mãi
Vé tàu tôi về bến hoang vu
(more…)
Lâm Hảo Dũng
Hạt tiêu nồng có làm cay hốc mắt ?
Muối tẩm lòng mặn đắng tế bào không?
Trong góc khuất của ngày ôm chiếc bóng
Nhện giăng giăng mạng lưới ngã nghiêng buồn
(more…)
Lâm Hảo Dũng
Theo cây đời hãy đi thay áo mới
Nụ chồi xanh làm sợi tóc tương lai
Nhanh hay chậm bước chùng chân cũng tới
Miền thênh thang tán tụng bóng mây trời
(more…)
Lâm Hảo Dũng
Hoài Ziang Duy, theo như phần tác gỉa tự giới thiệu, anh là người làm thơ rất sớm và đồng hành cùng nhiều anh em khác, đặc biệt ở Châu đốc, quê nhà cuả anh. Những Ngô Nguyên Nghiễm, Mặc Lan Hoài, Phạm Yến Anh, Lưu Nhữ Thụy, Nguyễn Thành Xuân…
Gia nhập quân đội và cũng đau niềm đau chung đất nước. Tù đày và bỏ nước ra đi. Xứ người, tâm trạng ray rức, cuộc sống mới đầy những thử thách, và ở anh, khám phá một lối suy nghĩ rất xác thực.
“Từ em tay phố ngỡ ngàng
Từ Hoa thịnh Đốn đem Sàigòn sang
Điệu hò câu hát ngổn ngang
Điệu oan trái khúc điệu tràng tịnh thân
Bước qua phấn bụi hồng trần
Mặt xúc xắc đổ mỗi phần an cư
Dẫu xoay vòng vận bù trừ
Bề trong, mặt trái kẻ thù chính ta”
(Ngày tôi lạ mặt, trang 10)
(more…)
Lâm Hảo Dũng
Những vi tế muộn phiền
Những ưu tư vạn đại
Những nỗi buồn phát mãi
Những hạt sầu kinh niên
Trong băn khoăn của Chúa
Trong trầm tư của Phật
Bụi vẫn đầy tim khổ
Người có là hư vô ?
(more…)
Lâm Hảo Dũng
Trong sâu thẳm tôi gọi hồn qúa khứ
Ngày hòa tan gõ nhịp khúc sầu đêm
Sông khô héo gọi mưa làm bạn hữu
Đất thông nguồn mao dẫn nợ buồng tim
Hoa với lá, đã xanh màu hối tiếc
Trăng xếp buồn, mượn gió chút hương bay
Cây dĩ vãng vươn rễ đời hiện thực
Tôi và em trốn chạy nẻo tương lai
(more…)
Lâm Hảo Dũng
Trong bài trước, chúng tôi được hân hạnh giới thiệu đến qúi bạn đọc thi tập “Dưới Trời Khói Lửa” của Trần Hoài Thư, tập thơ ghi lại những ngày tác giả cầm súng giữ đất trời Bình Định, Tây Nguyên trong tuyển tập Ô Cửa.
Hôm nay, chúng tôi hân hoan, mạn phép, mở cánh cửa hồn nhà thơ lính qua thi tập “Tình Si”, bởi đôi khi thơ thẩn qúa nên đâm ra ngớ ngẩn: “Chưa biết tên nàng, biết tuổi nàng – Mà sầu trong dạ đã mang mang” của Xuân Diệu thi sĩ thuở nào.
Ai cũng giữ riêng cho mình những ngăn kéo trong tim, tác gỉa thuở vào đời đã run rẩy:
“Nhã ở làng trên – Anh về làng dưới” để rồi “Không biết khi nào anh được hôn em” (Nhã; trang 132).
(more…)
Lâm Hảo Dũng
Tôi từ một thuở không không ấy
(Không của tôi và không của anh)
Người con gái đó không quên thấy
Ngày mất quê hương lạc chữ tình
(more…)
Lâm Hảo Dũng
Trong cuộc sống chạy theo kim đồng hồ vả một bản tánh lục bình trôi, hôm nay, một ngày không, đọc lại “Ô Cửa”, mới thấy tâm sự của một người lính miệt mài với tay súng rất ân cần, đầy trách nhiệm. Và nơi xứ người, chàng lính ấy vẫn một lòng với quê hương đất nước, đặc biệt về thi văn của một thời qua phân mà anh cũng như những anh em khác đã bất ngờ tham dự.
Những Tuyển tập thi ca thời chiến , tôi nghĩ đã ngốn biết bao thời gian, tâm trí của anh để sưu tập, chọn lọc và gởi đến bạn đọc bốn phương như một món qùa, một kỷ vật của chiến tranh. Chiến tranh qua rồi, kỷ vật cũng sẽ chỉ có một lần và tàn phai theo năm tháng. Không ai kéo ngược lại thời gian để bày trò chơi súng đạn mà đoạn cuối như những đọan phim buồn.Những tráng sĩ trẻ thời Xuân Thu, Chiến Quốc ấy đã ngủ vùi trên những chiếc xe lăn và giai nhân đã sớm bạc đầu trước khi mùa giông bảo kết thúc. Tang thương, chết chóc, chia lìa…
(more…)