Archive for the ‘Đặng Đình Túy’ Category

Đặng Đình Túy lược thuật theo “Beauvoir In Love” của Irène Frain, nxb Michel Lafont.

bia_beauvoir_in_love

“Parce que les jambes, le ventre, le sexe, aucune importance ; c’est le cœur qui compte…” (Irène Frain)

Tình yêu là một món quà. Chắc là của trời cho. Vì nếu không phải vậy thì ai cũng phải có chứ sao lại kẻ có người không, mà đôi khi nó còn đến với ta rất muộn màng. Dù vậy vẫn còn hơn không. So với cuộc sống dài đằng đẳng, chỉ cần vài giây phút chao nghiêng ấy đủ làm món nhắm cho ly rượu đời, “tình trong giây phút mà thành thiên thu” là vậy. Ngược lại, cũng có trường hợp tình yêu đến như cơn cuồng phong, phá phách tan tành. Chưa chắc nhận được món quà như vậy đã hay. Tốt hơn là đừng có. Nhiều đôi lứa chẳng hề biết yêu là gì mà vẫn sống với nhau đến mãn đời, sinh con đẻ cái tùm lum, và dù có khi cơm không lành canh không ngọt nhưng chưa đến nỗi phải đâm chém nhau gây án mạng.
(more…)

Đặng Đình-Túy

bia_long_lanh_troi_xua

Giữa hai kẻ có chung một theo đuổi, dù theo một cách chuyên cần hay chỉ là hứng khởi chốc lát, vẫn có chỗ gần gũi và vẫn có điều để nói với nhau. Đó là cách tôi phân bua khi đã giành công việc của Bà Tám (bút hiệu dùng viết blog của NTHH), một người quen viết phê bình, có cách phân tích tế nhị, sâu sắc, và nhất là đọc nhiều biết nhiều. Thế nhưng dạo này  bà bận bịu quá mà tôi thì ngồi không… Vả lại, ở đây tôi không có tham vọng phê phán mà chỉ nhằm giới thiệu tập truyện ngắn “Lóng Lánh Trời Xưa” của Đặng Kim Côn mà bà có nhã ý gửi cho đọc.
(more…)

Đặng Đình Túy

homosexuality

Thuở ấy tôi còn bé, nơi phố nghèo và thưa thớt nơi chúng tôi trú có một hiện tượng khiến bọn trẻ tò mò : có đứa con trai khoảng 12, 13 tuổi không biết có bố mẹ không, nhưng anh ta lang thang ngoài chợ hoài, cách thế sinh nhai của anh ta là bán những món ăn rẻ tiền, khi thì rổ ổi chua khi nắm khoai luộc hoặc bó mía. Hẳn là cuối ngày anh ta cũng kiếm được món tiền lời nhỏ đủ cho bát cơm khổ.  Tội nghiệp cho anh ! Nhưng có lẽ đối với anh ta điều ấy chưa đáng bận lòng bằng sự việc anh bị mọi người trêu ghẹo, cách trêu ghẹo nhiều khi đưa tới chỗ gây thương tích (ngay trên thân xác chứ không chỉ tinh thần thôi đâu). Thật ra kẻ gây thương tích cho anh thoạt tiên cũng không có chủ định dữ dằn nào, y chỉ muốn… “vở lẽ” ! Thật đáng sợ cho cái tò mò của con người. Chả là vì người ta đồn rằng anh không hẳn là …con trai, vì thế để thỏa mãn tính tò mò mọi người xúm lại đè anh ta ra để vạch quần soi mói. Mà có lẽ ngay cả điều ấy cũng chưa  đáng trách đối với kẻ lần đầu muốn biết ; cái tệ hơn là một khi đã biết sự thật rồi người ta vẫn tiếp tục quấy phá trêu ghẹo anh. Còn anh, mặt khác, cũng muốn hợp thức hóa tư tưởng thầm kín nuôi giữ trong trí : anh tin rằng anh thuộc phái tính nữ. Giữa ý muốn che dấu thân xác bất toàn của mình và ý muốn công bố về bản năng giới tính, tôi nghĩ đó là mối bi thảm cá nhân tột cùng.
(more…)