Archive for the ‘Đinh Vũ Hoàng Nguyên’ Category

Đinh Vũ Hoàng Nguyên

Cách đây khoảng chục năm, mình lúc ấy tiệm cận tuổi ba mươi. Mình là con một, nên ông bà già cũng muốn mình lấy vợ. Nhưng chờ mãi, hai cụ cũng chẳng thấy mình đem cô nào về ra mắt.

Bà bác mình nói với ông bà già mình: “Thằng này có khi dát quá, nên không biết cưa gái!”. Ông bà già mình bảo: “Chả biết nữa!”

Thế rồi có lần bà bác đi hiệu sách, thấy ở đó có bày quyển Nghệ thuật làm quen với bạn gái, bà mới mua về tặng mình. Bà nói: “Chứ mà mày dát, là vì mày không biết cách nói chuyện, không có kinh nghiệm tán gái, đọc những quyển thế này người ta hướng dẫn cho, sau có gặp con gái cũng đỡ lắp bắp…”
(more…)

Đinh Vũ Hoàng Nguyên

Sử gia:

Thời Xuân Thu. Thôi Trữ sau khi giết vua Tề, ra lệnh cho thái sử Bá phải ghi vào sử: “Tề Trang Công bị bạo bệnh mà chết”. Bá ghi: “Năm Ất Hợi, tháng Năm, Thôi Trữ giết vua”. Thôi Trữ nổi giận lôi Bá ra chém. Bá có ba người em cũng là sử quan. Hai người noi gương anh đều bị chém. Người em út vẫn điềm nhiên viết: “Năm Ất Hợi, tháng Năm, Thôi Trữ giết vua”. Trữ quát: “Ba anh ngươi đều đã bị chém, ngươi không sợ sao?”. Người này nói: “Việc của quan thái sử là ghi lại sự thật, nếu xuyên tạc thà bị chết chém còn hơn”.

Sở dĩ kể lại câu chuyện thời Xuân Thu bởi cách đây vài năm y bắt đầu viết Y VÀ NHỮNG GÃ – là tập hợp những bài viết của y về bạn bè – một dạo đăng ở blog laothayboigia. Có thằng đọc xong những bài viết này rồi bảo: “Bọn mình hóa giờ có thằng chép sử”. Thành thật, y cũng thấy vui và vênh với cái danh hiệu sử gia, cho dù chỉ là sử gia của một “bọn”.

Cái nghề làm sử vốn dễ chuốc oán!
(more…)

Đinh Vũ Hoàng Nguyên

Em sinh
Vài ngày sau, mẹ mất.

Bà ru em ngủ
Cái cò cái vạc
Đậu vành tang nôi.
(more…)

Đinh Vũ Hoàng Nguyên

Theo tích xưa kể Trọng Cao, Phạm Lang đều lần lượt là chồng của Thị Nhi, vì số kiếp éo le rồi cả ba cùng chết trong lửa. Diêm Vương thương mối oan tình mới cho ba người thành thần, chuyên cai quản bếp của các gia đình. Dân gian gọi họ là Táo Quân.

Chuyện ngày nay kể có một lão làm nghề thầy bói, lão còn kiêm luôn cả nghề thầy cúng, thầy phù thủy… tóm lại là loại cao tay về đường âm. Dân tình đồn lão thầy bói này có bằng tiến sỹ tâm linh của Tây Tạng.

Nhà thầy bói cũng như mọi nhà, có ba Táo Quân, gồm hai Táo ông một Táo bà. Nhờ khả năng giao tiếp với âm thần, nên lão thầy bói có thể trò chuyện với những vị này, thỉnh thoảng còn họp hội với nhau chơi tá lả, tình cảm đôi bên thân mật.
(more…)

Đinh Vũ Hoàng Nguyên

Nghề nghiệp của y là vẽ tranh.

Y thuê một gian trong khu nhà hai gian nằm ở cuối ngõ làm xưởng vẽ, có lối đi và cổng riêng biệt. Chủ nhà này ở nơi khác. Người trong xóm đa phần là dân lao động, rất nhiều cave cũng về thuê nhà ở đấy.

Mụ Điếc tuổi gần năm mươi, bị nghễnh nặng, ở ngay gần kề. Mụ có con nhưng không có chồng, nghề chính là làm thợ may, buổi chiều thì ra ghi lô ở đầu ngõ; cô con gái mụ vừa cưới xong, ở nhà chồng cũng gần đó. Y thường xưng hô với mụ Điếc là bà bà tôi tôi.
(more…)

Đinh Vũ Hoàng Nguyên


Tranh minh họa của tác giả

Một dạo y thuê xưởng vẽ ở khu Thành Công, vốn chỗ đấy trước là bãi rác của thành phố nằm dọc đoạn sông Tô Lịch tù hãm. Ở đây, y gặp U Mẳn. U đẹp lão, tính hay chửi, hay cười. Nhìn chung là người dễ chơi.

U Mẳn ngoài bẩy mươi, buổi trưa nhà u bán cơm bụi, chiều bán nước. Ở cái loại hình dịch vụ đậm chất hè phố này, được gọi “u” cũng là sự khẳng định tính chuyên nghiệp. Y thường ăn cơm hàng u. Nhiều bữa ghi sổ, cũng vô tư.
(more…)

Đinh Vũ Hoàng Nguyên


Sen – Tranh của Đinh Vũ Hoàng Nguyên

Những cơn bão xiêu đêm. Những cơn bão dịu dàng.
Những ga lá nhắc nửa đời lỗi hẹn.
Gió hấp hổi suốt một thời của biển
Có bao giờ biết lặng trước mùa thu.
(more…)

Đinh Vũ Hoàng Nguyên


Đinh Vũ Hoàng Nguyên (1975-2012)

Nhà văn, nhà thơ và họa sĩ Đinh Vũ Hoàng Nguyên vừa mới qua đời vì bạo bệnh ngày 23/3/2012, đúng ngày sinh nhật 37 tuổi của ông. Ngoài lãnh vực VHNT, ông còn được nhiều người biết đến và ngưỡng mộ qua những đoạn Viết ngắn mang đậm tính châm biếm thời sự chính trị xã hội đăng trên facebook và blog laothayboigia của ông.

Viết ngắn 57

Nhà văn Nam Cao tả Chí Phèo: “Bao giờ cũng thế, cứ rượu xong là hắn chửi. Bắt đầu chửi trời. Có hề gì? Trời có của riêng nhà nào? Rồi hắn chửi đời. Thế cũng chẳng sao: đời là tất cả nhưng chẳng là ai”

Đỗ Trung Thoại – Phó Chủ tịch UBND TP. Hải Phòng khẳng định việc ngôi nhà ông Đoàn Văn Vươn bị phá là do nhân dân bất bình với việc làm của ông Vươn. Thế cũng chẳng sao: nhân dân là tất cả nhưng chẳng là đứa nào.

Địt mẹ, ai dám bảo ăn nói như Chí Phèo thì đéo làm được quan to nào???
(more…)

Đinh Vũ Hoàng Nguyên

Mụ Thấn người béo lẳn, mặt đỏ pừng pừng, mụ xềnh xệch lôi lão Thông đang co quắp như con dế từ trong nhà ra sân. Mụ đặt lão lên bể nước, cắp đầu lão vào nách rồi đấm như giã giò, vừa đấm vừa chửi:

– Chồng con cái đồ bị thịt, mày ở nhà có cái việc trông nhà, mà mấy cái chăn đang phơi,… mà mày để thằng nào con nào rẩy đầy mắm tôm. Bà xử, xử mày… xử mày…
(more…)