Archive for the ‘Hà Thúc Sinh’ Category

Hà Thúc Sinh

Chuyện muỗi

Tổng Trọng loan tin sắp vượt sông,
Cho dù phân giải hoặc cầu phong;
Lũ voi cả giọng như cầm chắc1,
Phận muỗi vo ve cũng khó lòng;
Nó lưỡi Tô Tần thêm lớn thớt,
Ta danh cóc tía lại hư gan;
Thôi thì phận muỗi chơi theo muỗi,
Cắn đỏ mông voi cả nước mừng.

[1] Long Ðạo, giáo sư đại học Triết Giang, ngày 30-9-11 viết trên báo mạng Hoàn Cầu, ví nước Tàu như voi, Việt Nam và Phi Luật Tân như muỗi; y kêu gọi voi phải dạy cho lũ muỗi một bài học đạo đức bằng vũ lực.
(more…)

Hà Thúc Sinh

Tuần báo “Teen People” mới đây ra một số chủ đề “Love Issue.” Bài mang tựa “Love Around the World” thấy cũng có điểm đáng lưu ý. Có 5 cặp trai gái qua 5 địa danh Peru, Luân Ðôn, Jerusalem, Hương Cảng, và Sydney được phỏng vấn. Là bài viết về đàn bà, người viết lược bỏ phần trả lời của mấy cậu, chỉ giữ những câu trả lời của mấy cô thôi.
(more…)

Hà Thúc Sinh


Họa sĩ Võ Đình (1933-2009)

Nhớ Võ Đình

Bác ghé chơi ôi giống hệt như
Vừa đây, tôi hạ bác vào thu
Mây mù thời sự trong gian bếp1
Sấm sét tâm tình thủa tự do
Cà muối vui khen giòn tựa pháo
Canh đay quý bảo ngọt như pha
Bữa cơm đượm vị sài môn ấy
Nấu lại nhưng ai chẳng ghé nhà

6-09

[1] Tuần báo San Diego Tin Tức và tạp chí Tân Văn hồi thập niên 80 đều làm ở nhà số 4205 Winona, San Diego.
(more…)

Hà Thúc Sinh

Mừng thay các sĩ sĩ nhà ta,
Nước bạn noi gương toé phở ra;
Thực giả trạng nguyên con số vạn1,
Trung ngôn lương đống chẳng bao nhà.
Theo đuôi sĩ đỏ thành con hát,
Biết nghĩ vẹt đen vái bậc cha2;
Ông Khổng mà hay manh chiếu chật,
Hẳn than khó phán sĩ nhà ta3.
(more…)

Hà Thúc Sinh


Wafa Sultan

Sự tiến bộ từ cá nhân đến xã hội khó có nếu thiếu những bước căn bản thuộc phạm vi tri thức như ngạc nhiên, tìm hiểu, so sánh. Và óc con người, nói kiểu Mỹ, rất có thể không hơn một củ khoai tây nếu không hề biết so sánh. Nhưng trong so sánh, kết quả thường nói lên tính chất của chính người đưa ra những so sánh ấy.

Một anh la lớn giữa vườn: “Trời, hoa hồng sáng nay sao đẹp hơn hoa cúc quá vậy ta!” Người so sánh nhất định có sở hữu một cục… ngớ ngẩn.
(more…)

Hà Thúc Sinh

Nguyệt thực

Tháng tám năm nay sáng cách riêng
Như soi cho thấu một vùng đêm
Kìa người quân tử1 đi phòng bị
Ðó chị sinh viên khóc giữ quyền
Trộm sợ xấu con nương bóng tối
Quan làm nhục nước giữa thanh thiên
Rồi trăng sớm lặn như trăng ngượng
Nguyệt thực từ đây những nỗi niềm

[1] Ðại khái những sĩ siếc như Tề, Thông…

9-2011
(more…)

Hà Thúc Sinh


Prison of life by Haris Imtiyaz Khan

Xe về tới Sài Gòn vào một chiều cuối năm, đến ngã ba rẽ vào Khám Lớn thì kẹt. Người tù bấn loạn vì mót tiểu tiện. Biết xin xỏ lúc này vô ích, anh cắn răng chịu cho đến lúc ướt hết đũng quần. Cái hỉnh mũi khó chịu làm giảm nét vô cảm trên khuôn mặt người công an trẻ áp giải. Nhưng chắc đã quen với phía trái “thiên đường,” anh ta yên lặng.
(more…)

Chủ nhật lễ lá

Posted: 28/08/2011 in Hà Thúc Sinh, Thơ

Hà Thúc Sinh

Bầy chó đói cắn nhau rên lết trên đất
Mặt trời mỏi mệt leo thang
Khu phố như sau bệnh dịch
Người bước đi không ai muốn ngó ngàng
(more…)

Hà Thúc Sinh

Ðến bàn chân là một chi thể quan trọng của con người mà xưa nay vẫn có những người, những nhóm người đại diện cho một quan niệm nhân sinh hay tôn giáo coi nó như một biểu tượng thấp hèn, nói gì chỉ là thứ phụ tùng gọi là giày dép. Nhưng trong đời sống, giày dép lắm khi cũng gây ra lắm chuyện om sòm, và nếu tò mò, việc truy nguyên nguồn gốc của nó cũng khá nhiêu khê.
(more…)

Hà Thúc Sinh

Không có nhân viên nào ở các văn phòng du lịch lại tử tế đến độ sẵn sàng cho chúng ta một lời khuyên: Chớ đi chơi Tàu vào mùa này, bà con ơi! Nhưng thảng hoặc sẽ có một người hướng dẫn du lịch (tour guide) nào đó, trong lúc trực tiếp dẫn chúng ta đi chơi nước họ, xe bị kẹt cứng giữa các dòng đời hàng mấy tiếng, mới có thể nảy ra được cái tâm Bồ Tát bất ngờ như thế. Một cô hướng dẫn du lịch ở Thượng Hải đã nói với chúng tôi: “Quý vị nên khuyến cáo thân nhân bạn bè rằng đừng bao giờ sang chơi Trung quốc vào những ngày lễ lớn như lễ Lao động 1 tháng 5, Quốc khánh 1 tháng 10, hay tết Nguyên Ðán…”

Vài năm trước đây, người viết đã sang Hoa lục một chuyến vào đúng một trong những nhật kỳ mà người hướng dẫn du lịch đã tử tế cảnh giác… một cách quá muộn màng.
(more…)

Tiếng máu

Posted: 19/07/2011 in Hà Thúc Sinh, Thơ

Hà Thúc Sinh

Trầm dưới lá phong rơi
Lá say màu rượu đỏ
Lòng anh khẽ bồi hồi
Một mối buồn nho nhỏ
(more…)

Mẹ Mây

Posted: 25/06/2011 in Hà Thúc Sinh, Thơ

Hà Thúc Sinh

Thử tưởng tượng một ngày không xa lắm
Từ trời cao ngó xuống cõi dương gian
Một vừng mây nhân chứng lẫn ân nhân
Thấy nước Việt bỗng biến thành nước lạ
Nhân chứng hoang mang, ân nhân sợ quá
Ôi đâu rồi cái nước khổ, hùng kia
Mấy ngàn năm Mây như mẹ chở che
Ruộng nước cho mưa, rừng xanh cho nắng
Từ Dương Tử hình hài thay bao chặng
Trăm anh em chia hoạn nạn mất còn
Việt một dòng máu chảy mặn về nam
Và từ đó với Tàu thành đối trụ
Ai bằng mẹ Mây, dù giông dù gió
Dù thăng trầm vẫn gắn bó keo sơn
Bắn bi đánh đáo biết từng cậu Hùng
Hiểu cô Trưng, Triệu cười cười mà dữ
Đinh Lê Lý Trần có hay có dở
Đều lập công tiếp mở những trang xanh
Những trang ấy khi đất nước thanh bình
Vàng lúa phơi sân, chổi rơm khom quét
Vì kẻ xổng lưng là kẻ chẳng biết
Lời tổ tiên: hạt ngọc một hạt cơm
Trong lũy tre xanh trên kính dưới nhường
Khinh lễ nghĩa chỉ có phường vô đạo
Chẳng ai đổ đi, chẳng ai giơ gáo
Biết thế nào là đời lá đùm nhau
Kiệm Khiêm Ái thành văn hóa nhiệm màu
Người tin người nên bao phen quốc biến
Các tiền triều đều thẳng lưng mà đứng
Vua hỏi dân, dân thề đánh không hàng
Bình Nguyên, dẹp Tống, phá Minh, diệt Thanh
Bọn đại Hán từng bao phen vãi sợ
(more…)

Hà Thúc Sinh

Như kẻ liệt ngồi bên kẻ câm
Ðầu lốm đốm những miếng ăn toan tính
Nắng hay mưa cứ phơi vai trần
Vá víu mãi cuộc đời thêm nặng
(more…)

Hà Thúc Sinh

Mấy năm trước đây, bên thềm “Ngày Của Cha” (The Father’s Day), một ông bố Mỹ đã chứng tỏ lòng yêu con của ông bằng một… biện pháp quyết liệt đến hãi hùng. Người Á đông ta có câu “Nghĩa phu thê nghĩ đồng sinh tử” thì ông Mỹ này đổi lại chút đỉnh là “Tình cha con nghĩ cùng sống chết.” Có lẽ nghĩ thế và tin thế, ông đã làm xôn xao cả dư luận Mỹ. Theo hãng tin AP, Edward Van Dyk, bác sĩ, 43 tuổi, đã từ tầng 15 của một khách sạn ở Miami Beach ném cả hai đứa con trai 4 và 8 tuổi xuống rồi nhảy theo. Cả ba cha con chết thảm để làm kết luận cho một bi kịch gia đình.
(more…)

Hà Thúc Sinh

Bóng dưới núi Pasadena

Trăng như da thịt một mỹ nhân
Mây che những phần ngại tỏ lộ
Giữa khi khối óc thôi lang thang
Dường như quanh chàng có nỗi nhớ.

Sâu góc núi nổ tiếng ầm lớn
Lòng nghiêng nghiêng lòng như mưa rừng
Róc rách trong hang tựa dĩ vãng
Không thấy hoa mà cảm thấy hương.
(more…)

Hà Thúc Sinh
Tặng những trẻ mồ côi Mẹ từ 3 đến 103 tuổi…

Ngày giao mùa xuân hạ tươi sáng năm nay chúng tôi đạp xe qua rừng. Hơi lạnh đã hết mà chưa nóng. Hoa lá sẫm hơn, rắn rỏi hơn. Không gian giảm nhiều thanh khí và cúi xuống gần hơn với mùi trần tục. Người mơ mộng lẫn người lo toan ngừng nghĩ ngợi xa xôi. Họ quay về với mùi thân thể con người đang sinh hoạt trong thực tại. Họ suy nghĩ đến sự liên hệ đột nhiên gắn bó giữa nội tâm với ngoại vật cách mật thiết — sự mật thiết đến độ như cái này vốn đã là nhân của cái kia. Lạ, chính tôi cũng đâm tự hỏi sao khoảng thời gian này nó gieo vào đầu người ta lắm ý nghĩ nồng nàn. Nó mặn mòi như máu mủ, râm ran như sinh đẻ. Nhìn đâu cũng thấy mầm sống, thấy ý niệm mẹ con vuông tròn.
(more…)

Hà Thúc Sinh

Thế hệ những người Việt Nam ngày nay ở tuổi 60, 60+ thủa thiếu thời không có nhiều trò chơi giải trí, đặc biệt với những người sinh ra ở vùng sớm “được giải phóng” như liên khu tư chẳng hạn. Tất cả những trò chơi gần như đám trẻ đều tự chế lấy với nhau mà chơi. Năm sáu tuổi mà được mẹ mua cho vài con giống nặn bằng bột chua lòm được sơn phẩm xanh đỏ đã là thích lắm. Con cù, con khăng, cánh diều… gần như là những thú chơi quen thuộc của tuổi lên bảy lên tám. Lâu lâu có “ông xi-nê hộp” ghé vào một góc phố, trả hào bạc và được ép hai con mắt vào cái lỗ nhòm để coi những mẩu phim không đầu không đuôi do bác “chủ rạp” quay bằng tay thì thật là sướng cả ngày. Thời ấy cũng là thời… quốc cấm. Cái gì cũng quốc cấm. Sáng chủ nhật đi lễ, đám cán bộ VM đứng canh ngay đầu ngõ nhà thờ, thoảng tóc cô nào thơm thơm, họ nghi có tí nước hoa, họ lôi đến hạch sách. Và, “ngoan cố hả, chống đối hả?” Thế là có màn bắt gội đầu bằng nước vo gạo cho biết cái thân! Phấn son kiểu tạch tạch sè (tiểu tư sản) đều là thứ quốc cấm mà lại. Nói gì sách báo. Có sách báo trong nhà mang hoạ như chơi. Cán bộ VM thì i tờ, thành ra cái gì họ cũng nghi. Vô phúc họ thấy trong nhà mình có nhiều sách báo, họ nghi và họ khám, rồi họ diễn dịch theo sự… thông thái cách mạng của họ thì đi Ðầm Ðùn, đi Lý Bá Sơ chẳng khó chút nào. Vì lý do đó, các bậc cha anh ớn việc lưu giữ sách báo trong nhà như ớn lưỡi kiếm Damocles. Thế nên dẹp được là dẹp. Vì vậy, trẻ em thời đó lên tám, lên chín nhiều đứa chưa từng được cầm một quyển sách truyện trên tay, dù là truyện Tấm Cám, truyện Phạm Công Cúc Hoa… Cái thú của tuổi trẻ sớm “mê văn chương” chỉ được thoả mãn bằng cách được mẹ hay chị đêm đêm khẽ kể cho nghe. Mà đứa nào không có chị lại mồ côi mẹ sớm là kể như bù. Gia đình nào may mắn sớm thoát ra được khỏi vùng giải phóng, rồi lên Hà Nội chẳng hạn, tuổi trẻ mới bắt đầu biết tí trò chơi chế bằng nhựa, bằng kim loại, biết xi nê, và biết cái thú đọc sách hay nghe đọc truyện qua radio. Vâng, có lẽ nghe radio thời thập niên 50 là cái thú lạ thường của tuổi thơ, đặc biệt tuổi thơ chạy từ những vùng đồng chua nước mặn, hay ở những tỉnh nhỏ và ra tới được thủ đô. Radio như tiếng con người với đủ hỉ nộ ái ố hết sức lôi cuốn từ một cõi huyền bí nào đó thả ra cuộc đời. Nó là tiếng hát tiếng hò, tiếng cười tiếng khóc, chuyện vui chuyện buồn… nói tóm, nó thả ra cho người nghe những âm thanh tinh chất của cuộc đời. Nói là tinh chất vì nó chọn lọc. Làm gì có những tiếng vỗ đồm độp, rồi tiếng chửi rủa tục tằn của mấy bà mấy cô từ bé mình từng nghe thấy ở trong khu; ngay những tiếng nói bày tỏ sự giận dữ của cánh đàn ông nghe ra cũng văn vẻ gạn lọc lắm khi phát qua làn sóng điện. Còn âm nhạc thì khỏi nói rồi. Những điệu nhạc hay lời nhạc đầu tiên người ta nghe, thuộc, và xem chừng gây ấn tượng suốt đời cho thế hệ 60, 60+ ngày nay phần lớn đều “bắt” được từ làn sóng radio; nhất là khi đã vào trong Nam, một miền Nam tự do và từ từ ổn định. Phần lớn, nói không sợ quá lời, các bạn đồng thế hệ đều một thời mê mệt theo dõi những chương trình văn học nghệ thuật được phát qua các làn sóng phát thanh ở Sài Gòn. Và những giờ đọc truyện là một.
(more…)

Hà Thúc Sinh

Mới đây anh về Việt Nam một chuyến, về thăm cha già ốm đau và cải táng phần mộ mẹ anh. Cha anh ở Sài Gòn và mộ mẹ anh còn ngoài Thanh Hoá. Hơn bốn mươi năm mộ vẫn còn. Lạ? Không đâu, ấy là nhờ trong khối nhân dân bần cố còn sót một số trình độ tiếp thu tư tưởng cách mạng kém cỏi, nhồi cách mấy vẫn không thông chính sách cào bằng lấp sạch.

Anh mặc tang phục, mua hương nến, các thứ cần thiết thuê thợ cải táng. Áo quan mẹ anh xưa bằng gỗ vàng tâm, bền như sừng, thế mà khi mở xương khúc còn khúc mất. Anh nhìn xuống mộ huyệt khóc cười tuỳ lúc. Anh Mới, người kéo xe tay cho mẹ anh xưa, giờ đã là ông cụ hom hem ngoài bảy mươi, ngạc nhiên hỏi vào tai anh:

“Cậu khóc hay cười đấy?”

Anh nhìn kín nhiều người lạ mặt, đáp khẽ:

“Cả hai. Phải thích nghi hoàn cảnh.”

Anh Mới hiểu, giọng gần với sự biếm nhẽ:

“Ngoài quy hoạch hết rồi. Cả nước đã tự do khóc, cậu khóc tí nữa không sao.”

Thế là anh khóc, khóc to hơn cả ngày thơ ấu lúc mẹ anh mất.
(more…)

Hà Thúc Sinh

Cụ Hồng Ân đã bước vào tuổi cổ lai hy, cho nên cụ cư xử với chúng bạn – kể cả những người bạn thật trẻ – một cách điềm đạm cởi mở. Bữa nào gặp chuyện găng, lại có tí rượu, xảy tranh luận, và cụ có lỡ lộ ra phần nào cái khối óc quảng bác của cụ, đến nỗi tạo ra chút khói lửa la đà, là y như rằng cụ cất ngay tiếng cười hê hê đến ngộ, và nói một câu ngắn gần như thông lệ, cốt như ngăn sao cho kịp để bạn hữu dừng lại đúng lúc trước bờ vực nóng giận. Nếu câu chuyện ấy mà do cụ đề xướng, thì cụ bảo: “Hê hê… láo cho vui cả ấy mà!” Và nếu đề tài do người khác đưa ra, cụ lỡ đặt cho đương sự vài câu hỏi hóc hiểm khiến ông ta sửa soạn phùng mang trợn mắt, thuốc chữa của cụ vẫn là: “Hê hê… láo cho vui cả ấy mà!” Mãi rồi cái thành ngữ “láo cho vui cả ấy mà!” của cụ biến thành một thứ minh triết. Bọn trẻ tuy không nói ra nhưng quả có thầm ưng trong bụng. Chuyện đời ngoài kia đã bát nháo lắm. Gần như mọi mặt. Có thêm hương thêm sắc chẳng vì thế mà hoa cứt lợn biến thành hoa hồng cho được. Bàn là bàn cho vui đấy thôi. Ai dại gì lại để cho cái mùi xú uế đọng lâu trong khu vườn hoa của cụ, làm giảm đi hương vị những tách trà Bắc Thái xanh thơm, giảm đi những câu chuyện mà theo cụ: Văn hoá là cái chi chi, nếu chẳng là tiếng nói, là cái ăn, cái mặc? Cho nên bọn trẻ năng đến với cụ, kéo nhau vào lắm chuyện cổ kim những ngày cuối tuần, rồi khi sửa soạn cáo lui, gần như họ mặc nhiên đồng ý với thành ngữ nay đã được giản lược là “láo cả!” của cụ làm dấu chấm hết. Nhưng trên đường về, mấy cái “láo cả” ấy có khi vương trong lòng lắm điều nghĩ ngợi.
(more…)