Archive for the ‘Ngô Nguyên Dũng’ Category

Ngô Nguyên Dũng

trốn cái nắng trưa nhiệt đới
và tiếng giao thông nhốn nháo
trong một quán cà phê ở tầng ba.
trong góc phố trung hoa
ở Sài gòn. hít thở những vết tích
và uống nỗi tĩnh lặng của thời gian. vướng vất
trong những nhánh trà
trong tách sứ.
xưa cũ và hư hao
những ký ức.
(more…)

Ngô Nguyên Dũng

Năm ấy, ông cùng hai người bạn Đức đi thăm lại thành phố sinh quán.

“Em đang bệnh nặng, muốn gặp mặt anh … có lẽ lần cuối …”, giọng em gái ông nghẹn ngào qua điện thoại vài tuần trước.

Tháng mười, cơn mưa cuối mùa rớt xuống Sài gòn. Mưa đêm lất phất trên đường đến khách sạn nằm trong hẻm phố tây Phạm Ngũ Lão. Tâm tư ông váng vất những ký ức chưa phai. Thành phố thay đổi nhiều. Ông hỏi thăm người tài xế những tên đường thuở trước. Anh còn nhớ. Trương Minh Giảng. Công Lý. Hồng Thập Tự. Lê Văn Duyệt. Dòng hồi tưởng ông bật thức, quắt quay những hình bóng cũ.

Mười chín tuổi, ông đã rời quê hương, trong thời chiến. Từ đó đến nay, ông chỉ về thăm nhà một lần duy nhất. Sáu tuần lễ hè 1973. Sau hiệp định Paris.
(more…)

Ngô Nguyên Dũng

Người Việt thường có tính “phóng đại hoá” trong khi nói. Chuyện một nói thành năm, thành mười. Chuyện nhỏ vẽ vời thành lớn. Nói theo ngôn ngữ bình dân: “Người mình có tính ba hoa, thích nổ.” Hay nói theo ngôn ngữ khoa bảng: “Dân Việt có khuyng hướng thậm ngôn.” Nhưng “thậm ngôn” không phải để khoe khoang hay tự đề cao mình, mà cốt ý thêm mắm dặm muối cho tình tiết câu chuyện thêm ly kỳ, thú vị.

Có lần, đi Sài gòn thăm nhà, tôi ra chợ mua cá thác lác về nấu canh. Tôi nói với chị bán cá:

“Em bán cho chú hai trăm gờ-ram cá thác lác.”

Chị vội vã cân lấy cân để.

“Ủa, sao nhiều vậy em?”, tôi hỏi.

“Dạ, hai trăm ngàn nhiều lắm, chú à!”, chị ngớ mặt.

Tôi lặp lại:

“Chú mua hai trăm gờ-ram, đủ để nấu canh cho một bữa cơm thôi.”

Chị bán hàng xịu mặt ủ ê:

“Vậy mà con tưởng chú muốn mua hai trăm ngàn. Sao chú không nói hai lạng cho dễ hiểu? Làm con mừng muốn chết!”
(more…)

Ngô Nguyên Dũng
Phóng dịch một trích đoạn tiểu thuyết từ nguyên bản Đức ngữ “Tausend Jahre im Augenblick” (Ngàn Năm Trong Khoảnh Khắc) của cùng tác giả.

Tròn một năm sau tai nạn chết người lúc xây tháp chuông giáo đường, một hồi chuông khác thường giữa đêm gióng thức dân làng Cái Bàu. Tiếng chuông lạc nhịp, lúc vang dội thống thiết lúc rã rượi thê lương. Cả làng kéo tới tụ quanh tháp chuông, xem xét sự tình. Kẻ thắp đuốc, người soi đèn dầu, nhốn nháo một biển lửa nhấp nháy khoảnh đất đêm. Họ đưa mắt ngái ngủ ngó lên. Cha Bôn và Thầy Thông, như hai nhạc trưởng bất đắc dĩ, đang loay hoay tìm cách chặn đứng chuỗi thanh âm dị thường, không biết do động lực ma quái nào xui khiến, cứ gióng giả lê thê. Chỉ hoài công. Phải đợi tới lúc có ông thầy pháp, được Cha Bôn miễn cưỡng chấp nhận, thắp ba nén nhang quấn quanh trán, vừa đi vừa tụng bùa giáp vòng gác chuông bảy lần, quả chuông đồng nặng nề mới dừng lại. Dân làng linh cảm điềm bất an, xầm xì bàn tán một đỗi rồi rủ nhau ra về, chẳng thiết vỗ tay khen thưởng.
(more…)

Ngô Nguyên Dũng

trong giấc ngủ. thường khi
tôi thấy mình bay lượn
dọc ngang tiềm thức
chập chùng đêm …

tôi xuyên qua đại dương
tưởng đã ngủ yên. những thập niên
vượt biển. chợt bùng lên. bão tố.
tôi là cánh diều băng gió
trong thảm kịch của chủ nghĩa
đánh tráo lương tâm. bằng bạo lực.
(more…)

Ngô Nguyên Dũng

prostitute

Dọn bàn ăn xong, Thành kéo Tân vào nhà bếp, móc túi dúi vào tay Tân vài tờ giấy bạc, nói:

– Tớ nhờ cậu dẫn hai thằng lỏi đi chơi đêm nay.

Tân gạt tay Thành ra, trợn mắt hỏi:

– Đi đâu mà cần nhiều tiền thế này, cha nội?

Thành cười hềnh hệch, giọng trơn như thoa mỡ:

– Đi chơi gái chứ còn đi đâu nữa. Tớ bận mẹ thằng cu, nếu không cũng đi theo rồi. Tội nghiệp, chúng nó mới được sổ cũi, phải cho chúng biết mùi vị ái tình xứ tư bản này chứ!
(more…)