Archive for the ‘Nguyễn Hàn Chung’ Category

Nguyễn Hàn Chung


Tranh Bùi Xuân Phái

Tự tình II

Đêm khuya văng vẳng trống canh dồn
Trơ cái hồng nhan với nước non
Chén rượu hương đưa say lại tỉnh
Vầng trăng bóng xế khuyết chưa tròn!
Xiên ngang mặt đất rêu từng đám
Đâm toạc chân mây đá mấy hòn
Ngán nỗi xuân đi xuân lại lại
Mảnh tình san sẻ tí con con

Hồ Xuân Hương

Câu phá chưa có gì ghê gớm cả bởi trách nhiệm của nó là làm nền cho tứ thơ, một loại nền bị cơn lốc thời gian thúc giục ’’văng vẳng trống canh dồn’’ câu thừa kia mới bắt đầu khuấy động  kiếp nạn dập vùi vốn là dĩ mệnh của phận đàn bà lẽ mọn.
(more…)

Nguyễn Hàn Chung


Thiếu nữ với hoa sen – Tranh Tô Ngọc Vân

Tống biệt hành

Đưa người ta không đưa qua sông
Sao có tiếng sóng ở trong lòng?
Bóng chiều không úa không vàng vọt
Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong?
Đưa người, ta chỉ đưa người ấy
Một giã gia đình một dửng dưng…
(more…)

Nguyễn Hàn Chung

Tặng bạn thiền

Đi tìm
chỉ
uổng tâm thôi
Cõi tịch diệt
náu
trong lời đẩu đâu
Tội gì
hành
xác cho đau
Có bao giờ
kéo
nẻo sầu lại vui
Không không sắc sắc
ngộ rồi
Môi thơm mắt biếc
của trời cho ai
Biết ngày nào
thấu
Như Lai
Trăm năm còn
xứng
là trai mấy hồi
Người đạo hạnh… cũng
ít thôi
Bả yêu có lắm
miếng mồi tà môn
Rủ rê thâu tóm thần hồn
Chìm trong mắt    tịnh
bóng
làn mi xanh
Rước hoài
chẳng đặng chân kinh
Thì thôi
bức
hết nỗi mình yêu em…
(more…)