Archive for the ‘Nguyên Yên’ Category

Bất diệt

Posted: 22/05/2020 in Nguyên Yên, Thơ

Nguyên Yên


“Nửa khuya” – Tranh Đinh Trường Chinh

đã qua hơn hai ngàn ba trăm bốn mươi lăm ngày đêm
thời gian không gian ngả màu
cái còn lại duy nhất
của anh của em
vẫn không ngừng mọc lên

cái còn lại duy nhất
vết thương ngày hôm qua cho nhau
vẫn mọc lên
trơ vết thẹo lồi
tưởng vọng một ngày thôi đâm vào xương thịt
(more…)

“Crazy”

Posted: 02/12/2019 in Nguyên Yên, Thơ

Nguyên Yên


Tranh Đinh Trường Chinh

Điệu nhạc đơn độc trỗi dậy,
người ca sĩ giọng khàn đục cất cao tiếng hát mê hoặc
căn phòng tối chìm vào cung bậc
đâu đó trên môi, trong tóc
nụ hôn còn hồng da thịt
tiếng kèn đồng ngày nào thổi xuyên miền ký ức.
(more…)

Nguyên Yên


Ann Phong, Dark Ocean, mixed media, 2014
(Collection of David Hai Goetz)

Đừng đứng trước mộ tôi mà than khóc.
Tôi không ở đó, tôi không ngủ,
tôi là ngàn cơn gió vỗ,
là hạt kim cương óng ánh trong tuyết,
là mặt trời lấp lánh ngọn lúa vàng,
hạt mưa thu nhẹ nhàng lời ru.

Khi người thức giấc trong ban mai tĩnh lặng
tôi xôn xao, xào xạc không trung
nơi bầy chim lặng lẽ nối đuôi khoanh tròn.
Tôi là vì sao dịu ngọt,
tỏa sáng màn trời đêm.

Đừng đứng trước mộ tôi mà giàn giụa.
Tôi không ở đó, tôi không chết.

– Mary Elizabeth Frye

Kể từ ngày nghe tin em, tôi chưa một lần tìm đến thắp nén hương cho Kim Yến. Có lẽ với tôi, em không thật sự ra đi. Hôm nay tình cờ đọc bài thơ này, tôi như nghe tiếng em nói, em cười. Đâu đó trong cuộc đời này, em vẫn hiện diện trong mọi vật thể, và nếu chúng ta có một điều gì đó để tin tưởng, tôi tin rằng em đã không chết.
(more…)

Chốn mơ

Posted: 25/02/2019 in Nguyên Yên, Thơ

Nguyên Yên


Tranh Đinh Trường Chinh

anh rủ em về
tinh cầu mầu nhiệm của chúng ta
trăng sao hò hẹn giữa ban ngày
em nghe không
đất trời lòng ta dào dạt

anh rủ em về
ngày cơn mưa đầu mùa tưới mát
đàn sẻ tíu tít gọi bầy
em thấy không
xuân nở giữa trời đông
anh nắm bàn tay em ấm áp
(more…)