Archive for the ‘Phạm Hồng Ân’ Category

Phạm Hồng Ân
Tặng thổ mộ Phú Thọ, chuyến thủy táng mặt trời.

ca_phe_phin_sua_da

những ngày SAIGON ngậm cười
nơi những quán cà phê bật khóc
những ngày rã rời
cô độc
trong mịt mù khói thuốc
em bước lên tìm kiếm mặt trời

những ngày SAIGON chơi vơi
Phú Thọ quàng vai phố thức
những quán cà phê ngập ngụa dưới mưa
có cái quán cà phê tiền kiếp
năm xưa
mời anh ngồi gõ nhịp
theo tiếng hát Thiên Trang rớt xuống đáy ly
(more…)

Phạm Hồng Ân

valley_view

Tháng chín, lên Valley View trốn nắng

Tặng Hoàng Dung, người trốn mộng trong say.

lên núi mùa này trốn nắng chơi
Paloma đèo dốc chơi vơi
đá phà hơi nóng nun buồng phổi
thở gió miền cao đổi nhịp đời.

ngựa kéo bầy lùa nhau giỡn trưa
lá tung cây hứng trời đong đưa
đất nứt phơi da sần tiểu lộ
nhấn ga ta thách nắng cùng đua.
(more…)

Phạm Hồng Ân

escondido_starbucks

ghé starbucks buổi sáng
trời tháng tám chói chang
những mảng tình nhân gian
theo mùa thơ huyên náo.

nắng núi phà khô ráo
lòng phố bờ vai thon
nụ cười ai tan giòn
trên môi ta ràn rụa.
(more…)

Chia buồn

Posted: 11/08/2015 in Phạm Hồng Ân, Thơ

Phạm Hồng Ân
Thân tặng anh chị Trần Huy Sao

giot_suong

trời ôm tháng bảy chia buồn
giọt nương náu giọt tinh sương lăn về
giọt tình se giọt phu thê
giọt đêm khóc giọt ngày kề vô tâm  (more…)

Phạm Hồng Ân
Gởi Trần Huy Sao

nhom_ban_van-nghe_san_diego
Nhóm bạn văn nghệ San Diego

gió tháng bảy đưa ta xuống phố
ghé Nguyên Phan rước bạn tới đây
nhà Trần Huy Sao thơ sách chất đầy
chữ và nghĩa xếp hàng nhau chào bạn.

mùi cà phê làm bay hương lãng mạn
tách trà thơm thêm nóng chuyện văn chương
Ngất Ngưởng Một Đời Mây [1] như nhện bám tường
tơ giăng kín đẩy thơ vào một xó.
(more…)

Phạm Hồng Ân

pham_ngoc_bau
Phạm Ngọc Báu

Gặp lại thằng em trên “phê bút”

Tặng thằng em thứ bảy, Phạm Ngọc Báu

đêm nay đi dạo trên “phê bút”
ngắm nghía từng hình bóng bạn già
chợt thấy ảnh mày đang ngậm thuốc
ngạo đời khoe nét mặt nhăn da.

hằng chục năm bỏ xứ ra đi
anh như một cánh chim thiên di
bay kiếm đất lành, tìm chỗ đậu
nén lòng bôi xóa chuyện chia ly.
(more…)

Phạm Hồng Ân
Gởi nhà thơ Trần Huy Sao

dixon_lake-escondido

Về Escondido đâu có xa
nắng núi mùa này chỉ khô da
gió Santa Ana mát lồng lộng
vậy mà ngại nóng chẳng ghé qua.
(more…)

Võ Tá Hân

cheo_xuong_ca_mau

Thơ: Phạm Hồng Ân; Nhạc: Võ Tá Hân; Tiếng hát: Cathy Hậu

Bản ký âm PDF

Nguồn: Phạm Hồng Ân gửi nhạc và âm bản mp3

Phạm Hồng Ân

cathy_hau
Ca sĩ Cathy Hậu

Năm trước, nhạc sĩ Ly Hoàng Thao có cho tôi nghe những ca khúc của anh. Những ca khúc, thật ra, chỉ là những bản “nháp” đầu tay, qua một studio còn thiếu nhiều tiện nghi. So với những ca khúc phổ thơ của Trần Ngọc, Ly Hoàng Thao đang đi bằng bước chân dò dẫm, khởi đầu. Trần Ngọc đã có tên tuổi, bởi hai  CD thành công rực rỡ: “Tình Yêu Màu Thiên Thanh” và “Ru Em Ngọt Ngào”. Hơn nữa, khi đọc tên ca sĩ  trên CD “nháp” của Ly Hoàng Thao – tôi đâm ra thất vọng. Cathy Hậu? Một bóng dáng loanh quanh nào đó chạy dọc theo ký ức. Cathy Hậu? Cái tên quá xa lạ, quá đìu hiu trong thế giới công hầu nghệ thuật. Cái tên không ăn khớp với đường ray quá khứ. Cái tên, có vẻ…lạc lõng, bơ vơ giữa trục quay hiện tại. Tôi chợt tiếc rẻ thời gian của mình. Ngồi gò lưng bên computer để sửa lại các truyện ngắn. Hay trần thân dưới máy weld hoàn thành sản phẩm cho đời. Có thể…sẽ thống khoái hơn chăng? Tôi tiếc rẻ giống như tiếc rẻ một ly cà phê thiếu đường, thiếu khói thuốc, thiếu bằng hữu vây quanh. Nhưng sau đó, tôi cố gắng ngồi lại. Ngồi lại với Ly Hoàng Thao. Vì đó là tim óc, là sức sáng tạo miệt mài của anh. Anh đã vun bồi, đã khai phá, đã tìm kiếm suốt đời một chỗ đứng trong chốn lao đao nghệ thuật.
(more…)

Phạm Hồng Ân

suy_tu_tren_ghenh_da

tháng sáu ngồi tản mạn
vẽ chân dung cuộc đời
chút tình ngày phóng đãng
lồng màu sắc chơi vơi.

vẽ chân dung sông núi
chảy ngược mạn thuyền đêm
bờ vai trăng trần trụi
che ngực biển hồn thiêng.
(more…)

Phạm Hồng Ân

thieu_phu_khan_tang

Lần đầu tiên ngồi trên xe đò Hoàng đi một mạch từ Santa Ana đến San Jose, tôi cảm thấy thú vị biết bao. Thú vị vì phong cảnh rất lạ mắt ở hai bên đường. Nào là đồi núi chập chùng với những nông trại nuôi bò sữa bao la. Nào là bình nguyên trải rộng một màu xanh ngút ngàn với những vườn cây mơn mởn oằn trái. Nhìn hình ảnh thanh bình đó, tôi phải công nhận nước Mỹ quá đồ sộ, đất Mỹ quá phì nhiêu, và ở bất cứ nơi đâu hơi hướm tự do cũng bàng bạc trong không gian, trong từng vị trí của các vật hiện hữu.

Ðiều thú vị chính đáng nhất là tôi sẽ được gặp lại các bạn học ngày xưa, thời còn Trung Học. 43 năm rồi, từ ngày  bỏ xứ tha hương, tôi không có dịp gặp lại các bạn đồng môn đó. 43 năm trôi nhanh như một giấc mộng, từ những cô nữ sinh những cậu nam sinh chỉ vừa tròn 18 tuổi, đến nay…đã vụt trở thành những ông cụ bà cụ quá tuổi lục tuần. Ðiều thú vị hơn nữa là tôi sẽ chạm mặt với Mỹ Miều, mối tình học trò trong trắng, nhưng cũng gay go và đầy huyền thoại. Ðiều thú vị sau cùng là chúng tôi hội ngộ trên đất Mỹ, một vùng đất mơ ước tuyệt vời mà thuở học trò ai ai cũng đều khát khao có được một lần đặt chân đến.
(more…)

Phạm Hồng Ân

made_in_united_states

Người Việt, hầu như ai cũng đều khoái hàng Mỹ. Có lẽ bắt đầu từ thập niên 60, lúc lính Mỹ kéo sang Việt Nam giúp “phe ta” chống nạn xâm lăng của cộng sản. Lúc đó, hàng Mỹ tràn lan, đủ loại, từ hộp xúc xích, lon coca nhỏ bé đến máy in, máy lạnh, máy bơm nước, máy phát điện cồng kềnh…Thực phẩm đóng hộp của quân đội Mỹ đã có một thời gian dài nuôi sống hàng vạn gia đình nghèo ở miền trung và miền nam. Lính Mỹ xài sang, đồ hộp vừa hết hạn vội bỏ ngay vào hố rác. Dân nghèo mang về, vừa xài, vừa bán ra cho các gia đình nghèo khác. Thời sinh viên, ngày hai bữa, tôi từng ăn cơm với các đồ hộp này. Bột “xúp” rất ngon, chỉ cần nấu nước sôi lên, quậy vài muổng bột, tôi đã có một tô canh đầy đủ hương liệu. Thịt bò hộp cũng vậy, vừa mềm vừa thơm, mùi vị đậm đà, ăn hôm nay – bụng lại nghĩ đến bữa ăn ngày mai. Thời đó, người ta đua nhau sắm hàng Mỹ. Vì hàng Mỹ vừa đẹp, vừa chắc, lại vừa bền. Nó còn là thời trang là phong trào cho dân thượng lưu, cho dân chơi nổi tiếng. Hàng Mỹ được tuồn ra từ PX (Post Exchange), từ những người có chồng Mỹ…qua tay con buôn xâm nhập vào các chợ phố chợ làng…
(more…)

Phạm Hồng Ân

cau_nguyen

Tiếng chuông cửa reo vang, tôi chưa kịp đứng lên, chợt thấy bóng người đàn ông dán sát bên tấm cửa sắt từ lúc nào. Triều lật đật quay ngược tấm bìa xuống bàn, rồi chạy ào ra hướng cửa, mở khóa cót két.

– Ê, Thuần. Khỏe không? Ma quỉ nào chỉ lối dẫn đường, hôm nay lại đi lạc xuống khu bình dân này vậy?

Người đàn ông cười hề hề.

– Đi mời đám cưới. Còn có đứa con gái út, xin mời ông bà đến tham dự đưa cháu về nhà chồng. Mấy hôm nay cháu buồn rười rượi. Con gái mà…lần đầu xa cha mẹ…
(more…)

Phạm Hồng Ân

suy_tu4

Tháng năm, đứng giữa mùa thơ

Tặng các nhà thơ: Trần Huy Sao, Phan Diễm Châu,
Lê thị Kim Oanh, Sông Cửu, Lưu Xông Pha…

I
tháng năm leo núi chờ thời
bồng xuân lên đỉnh ngó trời mây bay
hơi đêm ngồn ngộn hơi ngày
mù sương trườn dưới gót giày viễn du
quấn thơ vòng đỉnh Tiểu Thư
lót tình trên ngọn dốc mù chờ nhau.
(more…)

Phạm Hồng Ân

cornflower

Tháng tư, coneflower vẫn nở

Tặng Lưu Xông Pha, BT. Áo Tím, Nhan Lu…và nhóm Tình Ca – Cuối Việt

tháng tư
đám coneflower rướn nở
nhụy nẩy ngược
dọn đường cho mùa xuân trở về
tôi treo ký ức dọc theo đường hoa
sắc màu hội họa cũ
siêu hình hơn những vong linh thần thánh
phác họa hành trình đi đến thiên đàng
tôi vác bình minh ạch đụi sau lưng
thở khò khè leo dốc  (more…)

Phạm Hồng Ân

chien_ham_hq_802

Tháng tư, khóa ngữ ngôn câm

tháng tư rớt xuống biển đông
gầm trong ta tiếng cuồng phong thần sầu
sóng người cuộn nát đêm thâu
xé thiên thu rách chiều sâu sơn hà
ta co rúm ngọn bút tà
đâm thơ chết yểu giữa da thịt trời.
(more…)

Phạm Hồng Ân

lovers-connie_chadwell
Lovers
Connie Chadwell

Ngày sau Ngày Tình Nhân

(Tặng Vĩnh, Phượng và Loan)

Tháng hai trở lại bằng bước chân ra đi
ngày khóc. Mừng tuần xuân reo lá
em đón tôi trong vòng tay
úa vàng
khô khốc nụ cười mùa trước.
(more…)

Phạm Hồng Ân

escondido_starbucks

Starbucks, tháng giêng

Tặng Mây.

đếm lá khô trên thềm starbucks
thầm nhớ con đường in dấu vết riêng
lá thắm sắc thêm hương đời bạc bẽo
nằm uốn thân chờ gió núi tháng giêng.
(more…)

Phạm Hồng Ân

lovers-moon-ocean

Khúc ngâm, năm…

một
Tháng năm rớt từng tờ
Lịch tẩm mùi nhang khói
Mây quấn sông núi trói
Buộc lịch sử phân thân
Thế cuộc từng mảnh tan
Vỡ cung tơ huyền thoại.

hai
Ta ôm thơ sảng khoái
Chữ nghĩa lột trần em
Ôi bộ ngực tông thiền
Giọc núi đồi tục lụy
Thơ cuốn ta ngã quỵ
Mùa tình khóc trên lưng.
(more…)

Phạm Hồng Ân

kind_lady-ylli_haruni
Kind lady
Ylli Haruni

Năm nào cũng vậy, cứ đến ngày lễ Tạ Ơn, sau khi đi nhà thờ, tôi liền phóng xe một hơi đến đường 50, ở tận East-San Diego. Tới căn nhà nhỏ cổ kính, có đám bìm bịp xác xơ thả ngọn phủ kín mái sau, tôi mới tấp vào lề, tắt máy xe, rồi buồn bã ngó vào căn nhà mà trầm ngâm nhớ đến những người ơn, bây giờ đã biệt tăm, không biết chừng nào mới gặp lại.

Tháng Chín năm 1993, gia đình tôi qua Mỹ theo diện HO. Những ngày đầu tiên ở San Diego, trong căn apartment rộng rãi đầy đủ tiện nghi, gia đình tôi có cảm giác như vừa đến một xứ sở thần tiên nào đó. Vài ngày sau, một bà Mỹ già đến gõ cửa. Bà tự nhiên tiến đến bắt tay chúng tôi và ôm từng người một vào lòng.

– Sao? Các con thế nào? Có khỏe không?
(more…)

Phạm Hồng Ân

jesus-mark_thesken
Jesus
Mark Thesken

Từ ngày vợ mất, Ông Quỷnh cảm thấy trống vắng, cô đơn một cách buồn tẻ. Bà đi, bà mang theo tất cả. Mang theo tình yêu của ông dành trọn cho bà, dĩ nhiên, bà còn mang theo tiếng cười đoàn tụ của những buổi họp mặt gia đình, kể cả tiếng khóc hồn nhiên của cháu ngoại, và hầu hết những bữa cơm ngon miệng do chính bàn tay bà săn sóc cho chồng. Ngày xưa, căn nhà này rộn ràng, ấm cúng biết bao. Mỗi lần tết, lễ hay sinh nhật (bất cứ của ai trong gia đình) – các con cháu kéo về rần rần. Chúng đua nhau tranh tài tìm món ngon vật lạ để đãi cha đãi mẹ, tiếp ông tiếp bà. Rồi những nụ hôn ngọt ngào nối theo. Có nụ hôn còn thơm mùi sữa mẹ. Có nụ hôn nồng nàn gừng cay muối mặn. có nụ hôn héo hắt, nhưng đậm đà tình nghĩa gắn bó keo sơn. Những nụ hôn, những cuộc họp mặt thân thương như thế kéo dài nhiều lần trong năm, vì ở Mỹ, ngày vui vô số, ngày vui không bao giờ lụi tàn.
(more…)

Phạm Hồng Ân

suy_tu_6

Tôi trở lại làm việc cho GA-esi, sau một năm dài ngồi thở dài than vắn. GA-esi sắp tan. Hãng chuẩn bị dọn qua Mississippi, bám víu vô một đơn vị khác để ngáp ngáp. Giống như ngọn đèn leo lét, trước khi tàn lụi, chợt rực lên. Tôi đang gặp giai đoạn này. Trở lại, vì nó rực lên, mặc dù ngắn ngủi.

Công việc không nặng nhọc, nhưng nhem nhuốc quanh năm. CAP (capacitor) được hệ thống arc-spray phun chì ở hai đầu. Muốn test CAP, tôi phải cơi bỏ mảng bột chì dơ bên ngoài lớp plastic. Đó là lý do tại sao thân thể bị dị ứng và ngứa ngáy khó chịu.

Người bạn đồng nghiệp Việt Nam duy nhất bên cạnh tôi, là Vĩnh. Anh cũng nắng dãi mưa dầu, hàng ngày bó mình trong lò chì cực nóng. Tai và đầu lúc nào cũng bị tra tấn bởi hàng tỷ tiếng động quái dị, phát ra từ các cỗ máy Impregnation đua nhau xả hết tốc lực.
(more…)

Phạm Hồng Ân

xom_nghia_dia

Hắn vừa thò đầu ra khỏi hốc mả thì một tràng gió bỗng thổi tới, kéo theo những làn mưa lành lạnh, bất thần phụp vào mặt như roi quất. Hắn vội thụt đầu trở lại và rúc thật sâu vào hốc của ngôi mả đá kề bên. Mưa thấm dần. Mưa theo gió rùng rục, xoáy thốc tháo xung quanh hắn. Nước theo mưa tràn xuống khu nhị tỳ, vượt qua các chòm mả, đẩy rạp cỏ cây, róc rách chảy qua chỗ hắn ngồi, ồ ạt tuôn xuống lòng cống đen ngòm. Chật vật quá, hắn co giò đạp tấm bia xuống một góc, rồi ngồi xổm dậy, hai tay ôm lồng ngực, sợ sệt ngó lên bầu trời vần vũ mây đen.
(more…)

Phạm Hồng Ân

song_va_nguoi

Ông tin sông có thịt không? Người đàn bà chỉ tay ra dòng sông, hỏi tôi điều đó. Tôi lắc đầu, ngó bà chằm chặp. Đôi mắt đỏ chạch. Tóc xơ xác xõa dài. Và Khuôn mặt lơ láo, chứng tỏ bà là người không bình thường. Vậy mà có cái gì đó bắt buộc tôi dừng lại, bắt buộc chiếc ghe tôi ghé bến, cột dây, rồi lóc cóc lên bờ.

Mảnh vườn của người đàn bà dài thòng thọc. Cây đâm đất tủa trái. Cành tức nhánh trổ bông. Rễ này luồn rễ kia, bám da vườn trỗi dậy. Nước từ sông đổ vô man mác, chảy ngập mương, lôi theo tôm cá róc rách. Mảnh vườn rộng, người đàn bà lại thu hẹp cuộc sống. Túp lều bình dị, nhỏ nhoi như bóng dáng bà. Tôi phải bắt ghế ra sân, vừa nghe bà nói, vừa uống từng ngụm nước mưa bà múc trong chiếc gàu bằng gáo dừa.
(more…)

Phạm Hồng Ân

nha_vung_kinh_te_moi

Chiếc xe dừng lại nơi bìa rừng. Hình như đây là rừng Xuyên Mộc hay Xuyên Thổ chi đó ở vùng Bà Rịa. Ðám con tôi loi ngoi xuống xe. Mặt mày mỗi đứa lem luốc quằn quệnh như thoa lọ nồi. Gã tài xế nhảy phóc xuống lề, chạy ra phía sau, la lớn:

– Tới rồi bà con ơi! Làm ơn chuyển lẹ đồ đạc xuống xe. Mẹ, tôi còn phải trở lại thành phố.

Tôi mọp đầu thật thấp, tránh cái bình than đá quái quỉ lúc nào cũng ùng ục ùng ục, bắn ra hàng loạt những tia lửa tia than trong suốt cuộc hành trình. Trong lúc tôi đang loay hoay, gã tài xế bỗng chạy đến, nắm tay tôi lôi mạnh.

– Xuống lẹ dùm con, Má ơi! Ði vùng kinh tế mới mà như đi du lịch…
(more…)

Giọc thơ | Tù

Posted: 04/08/2014 in Phạm Hồng Ân, Thơ

Phạm Hồng Ân

poetry_reading-naked

Giọc thơ

Nướng đêm lên rốn
mùa tình
ráo trong khuya
giọt sương tinh khí
cùn
lửa nhoi lồng ngực
cháy bùng
cởi trần
ngôn ngữ
thơ
cùng đêm đi  (more…)

Phạm Hồng Ân

dawn

Đêm bắt đầu đứng dậy

Tôi thấy đêm bắt đầu đứng dậy
phơi xác tình lên những cột thơ trời
chữ và nghĩa tung hê
nhồi lồng ngực từng cơn động tình cường tráng
Tôi hiểu lời đêm
chắp nối đoạn hàng ngàn năm văn phả
đoạn/dài /sấm ngữ biển đông
đoạn/lớn /tông ngôn sông núi
lời đêm truyền đến ngày
lóe sinh khí cho mặt trời mọc đứng
lời hóa hịch cơ đồ
nổ sấm sét trên đầu giặc phỉ
Tôi trườn lên đêm bằng khát vọng thanh niên
khuấy chí khí thành cọc thiêng dưới biển
đêm Bạch Đằng bừng sáng
tàu giặc treo lũng lẵng cột thơ trời
chữ và nghĩa quấn nhau
trên khoảnh khắc lầy vết thương lịch sử
Tôi tỏ tình đêm
bằng nhiệt huyết của ngày
bằng phẫn nộ của mặt trời mọc ngược.

(Escondido, 25/06/2014)
(more…)

Phạm Hồng Ân

thieu_nu_mac_ao_ba_ba

Nhạc và lời: Phạm Hồng Ân; Tiếng hát: Cathy Hậu

Bản ký âm PDF

Nguồn: Tác giả gửi nhạc và âm bản mp3

Phạm Hồng Ân
Tặng Thu, Nguyệt, Lành, Út, Nhu, Tiếng

thieu_nu_ao_ba_ba

Đêm giắt tóc em lên bờ vai sông
sũng ướt hồn bến bãi
sóng sánh dòng thương chảy bạc bờ trăng
lấp lánh câu hò trầm uất
huyền thoại cổ thi nhiễu xuống nhân sinh.
(more…)

Phạm Hồng Ân

pha_can_tho

Đời phà

Chiếc cầu lạ treo ngang dòng sông
Xóa tung tích con đò thời lãng mạn
Nước khóc đôi bờ kiệt lực
Đêm thở sóng thức giấc chờ trăng.

Quá vãng đời phà già nua
Chuyến cuối cùng chở em biền biệt
Bờ nam hấp hối
Bờ bắc lâm chung
Sông bạc đầu thủy táng nỗi đau
Những mảng tình trôi sông lạc chợ.
(more…)

Phạm Hồng Ân

certificate_of_naturalization

David trao tôi bộ “A history of the United States,” rồi thân mật đặt bàn tay ấm áp lên vai tôi:

– Ông phải học lịch sử Mỹ, phải thi nhập tịch, trở thành công dân Mỹ… Đó là điều kiện cần thiết để xin goverment job sau này.

Ly cà phê buổi sáng, mới đây, do chính tay Ann pha, đã làm tôi “phê” ngay từ những ngụm đầu tiên. Bây giờ, tới đôi lời khuyên nhủ của David, khiến đầu óc tôi rối bù, lung tung như cái tổ quạ. Vừa qua, hãng Aldila đã sa thải hàng chục công nhân. Đau đớn thay, trong danh sách, tên tôi đứng đầu. Qua apply hãng Pacific Device, vừa thạo công việc được ba tháng, lại bị laid-off. Hôm qua, tôi phải gọi điện thoại cầu cứu với David và Ann, đôi vợ chồng Mỹ tốt bụng trong Hội Thánh Episcopal, từng giúp đỡ gia đình tôi từ những bước đầu tiên khi mới đến San Diego.
(more…)

Phạm Hồng Ân

blonde_at_beach

Chiếc Boeing 707, sau khi vượt qua chặng hành trình dài 12,000 mile, đã ngạo nghễ đáp xuống phi trường Newyork an toàn. Nước Mỹ rực rỡ hiện ra trước mắt chúng tôi. Tất cả đều mới lạ, đẹp đẽ, và văn minh một cách tuyệt vời.

Trường U.S. Naval Officer Candidate nằm ở tiểu bang Rhode Island, trong thành phố Newport, thuộc khu vực vịnh Narragansett. Đó là điểm cuối cùng chúng tôi phải đến, để chịu thời gian thụ huấn, cách đây thêm 2 giờ xe nữa.

Chiếc bus quân sự màu xám tro, dềnh dàng như tòa nhà hình hộp, đang nằm sẵn chờ chúng tôi bên vệ đường. Cô tiếp viên Mỹ xinh xắn, nở nụ cười thật tươi thắm, đưa tay chào đón chúng tôi một cách nồng nàn.
(more…)

Phạm Hồng Ân

co_don

Mạt lộ

Không thời nào mạt lộ bằng thời này
Thời của chiếc lá vàng sắp rụng
Thời của bầu trời thật xa mặt đất thật gần
Thời nghe được loài dế giun khóc.

Không buổi sáng nào cô độc bằng buổi sáng nay
Những thằng bạn tào lao đi mất
Những con bồ thuở thanh niên rậm rật
Một thoáng bay xa như nhạn bỏ bầy.
(more…)

Phạm Hồng Ân

thieu_nu_mac_ao_ba_ba

I.
Tôi nhớ căn phòng này anh hai tôi nằm. Tấm màn xanh che ngang, phía trong là chiếc giường chị hai tôi, kề cận… để hai vợ chồng có thể trông nom nhau trong những đêm hôm vắng lặng, nơi khu nursing home cổ kính này. Tôi nhớ số phòng, tất cả con số cộng lại bằng con 3. Đây là second floor. Vậy chỉ có phòng 201 hay 210 mà thôi. Phòng 201 tôi đã đến rồi. Đó là phòng có hai ông già Mỹ ốm nhách ốm nhom, vừa thấy tôi bước vô, hai ông đã vội vàng xổ một tràng ho xù xụ để chào mừng. Còn phòng 210 thì là phòng của hai bà già mập ú. Họ cũng giương cặp mắt kèm nhèm ngó tôi trưng trửng, như ngó người hành tinh lạ vừa lạc vào cõi trần ai lai khổ. Tôi gãi đầu, tháo lui, rồi đi ngược ra hành lang, vòng phía cầu thang thoát ra bên ngoài. Đặt đít xuống cái băng gỗ nhơm nhớp cát bụi, tôi kiểm soát lại trí nhớ lem nhem của mình một lần nữa. Một tháng trước, anh chị hai tôi nằm đây. Một tháng sau – thời gian quá dài, bao nhiêu cuộc đổi thay có thể xảy ra? Biết đâu anh hai tôi nhuốm bệnh nặng phải chuyển đi nơi khác? Biết đâu chị hai tôi đã bình phục, trở về với gia đình? Trong lúc tôi đang phân vân với những nghi vấn nặng nề thì có giọng ca vọng cổ mùi mẩn cất lên, làm đầu óc tôi dịu lại và trái tim bắt đầu se thắt.

“Những thân cây cao là những thân cây chịu nhiều phong ba bão táp, nhưng là những thân cây bám sâu vào đất, bền bỉ trung kiên ngăn gió dữ mưa…cuồng”.
(more…)

Pham Hồng Ân

bolsa_little_saigon2

Về Little Saigon, tình cờ nghe lại bản Have you ever seen the rain? của John Fogerty, tôi chợt thấy Sài Gòn hiện ra trong trí tôi. Sài Gòn của thập niên 70. Một thập niên của khói lửa, chia lìa và tang tóc. John Fogerty như muốn nói đến tình yêu thời chiến. Một tình yêu tội nghiệp và đẫm nước mắt. Em có bao giờ thấy mưa rơi trong tiếng đạn bay? Em có bao giờ thấy đạn rơi trong tiếng mưa bay?

Từ năm 1975, làn sóng di dân bắt đầu cuộn lên. Cuộn lên đến độ khốc liệt. Dân chen nhau, bỏ nước ra đi. Dù trước mắt là tương lai mịt mùng. Dù gian truân, hiểm nguy, hay cận kề cái chết. Chiến tranh kéo dài đã làm ngưởi dân khổ đau. Chế độ hà khắc đã làm người dân kiệt lực. Thà hy sinh để tìm tự do. Tìm quyền sống.
(more…)

Phạm Hồng Ân

lop_viet_ngu

Mùa đông năm rồi, đứa cháu nội của tôi vừa tròn ba tuổi. Tôi muốn cháu học tiếng “mẹ đẻ” ngay từ lúc này, vì sợ sau khi bước chân vào trường, cháu sẽ không có cơ hội và thời gian để trau dồi tiếng Việt nữa. Sẵn nhà thờ Chúa Cứu Thế Phục Sinh vừa mở các lớp dạy tiếng Việt và họ cần một số giáo viên tình nguyện, tôi liền mạnh dạn ghi tên. “Nhất cử lưỡng tiện”, vừa giúp ích cộng đồng, vừa có cơ hội mang thằng cháu đến trường, tập nó làm quen với không khí tập thể.
(more…)

Phạm Hồng Ân

pham_hong_an
Tác giả và Carnival Inspiration

Tôi đọc lá thư cháu Thuyến với nỗi lo và dè dặt của một người sống  nước ngoài có thân nhân còn kẹt lại Việt Nam.

Chú Sáu,

…Con đã quen biết với một cô bé dễ thương có cùng chung hoàn cảnh bất hạnh như con. Chỉ có điều khác nhau, ba con là chiến sĩ Việt Nam Cộng Hòa đã chết trận trong chiến trường Quảng Ngãi trước năm 1975, còn ba cô bé thì vùi thây trên đường mòn Hồ Chí Minh trong lần đầu tiên xâm nhập từ bắc vô nam, cũng trước năm 1975. Cả hai người cha đều nằm xuống, giờ đây: chỉ còn lại hai nắm xương tàn. Chú ơi, hai chiến tuyến khác nhau… để lại mối hận thù khác nhau…lan rộng cho tới bây giờ. Thế hệ non trẻ của chúng con, sống trong tình yêu thương của đồng bào và đồng loại, không lẻ ngoảnh mặt làm ngơ hay đằng đằng sát khí với nhau trong nỗi dị biệt mà chúng con chưa hề cảm nhận, chưa một lần nhúng tay vào. Bắt chúng con gánh chịu những gánh nặng do cha ông xung khắc tạo ra…là điều vô lý, là oan khiên nối tiếp từ thế hệ này và mãi mãi đến các thế hệ sau. Tội nghiệp cho chúng con. Tội nghiệp cho tình yêu trong sạch của con người. Xin chú cho ý kiến và dẫn dắt chúng con thoát khỏi nghịch cảnh này.
(more…)

Phạm Hồng Ân
Tặng Lộc, Luận, Cúc, Út, Liêm, Quyên, Tiếng và Em

suy_tu

Rụng trong đời chiếc bóng đường cong
Sợi tóc chẻ trái tim thành ký tự
Phố xối nắng nhòa bờ vai mỹ nữ
Sài Gòn chôn cổ tích ngậm trầm hương   (more…)

Phạm Hồng Ân

nau_com

Bà Bốn vừa thiếp đi một chút…thì tiếng khóc của đứa cháu nội lại ré lên, thét lên…vang dội khắp gian phòng. Bà tất bật ngồi dậy,  sửa cho đứa nhỏ nằm ngay ngắn, thuận tay kiếm cái tu-ti đưa vào miệng nó, cuối cùng mới nắm đầu võng lắc tới lắc lui, rồi cố rống giọng khàn khàn cất lên bài hát ru – mà bốn mươi năm trước, bà đã từng lãnh lót ru thằng cha của nó ngủ. Bà Bốn càng ru, đứa nhỏ càng hét. Hình như cái giọng khàn khàn yếu ớt của bà không đủ sức lôi cuốn, không đủ truyền cảm để dỗ nó ngủ lại. Bây giờ, đồng hồ trên tường chỉ đúng 9 giờ đêm, cha mẹ đứa nhỏ vẫn chưa về. Ngày nào cũng vậy, cứ 8 giờ sáng, hai vợ chồng kéo nhau lên xe đi…cho tới gần 10 giờ tối mới lê nhau về. Bà ở nhà phải trông coi và săn sóc lũ trẻ gồm ba đứa. Đứa nhỏ nhất vừa tròn 4 tháng. Đứa lớn nhất đã gần 5 tuổi.
(more…)

Phạm Hồng Ân

camp_fire

Ðêm nay trời bỗng dưng trở lạnh
Ðất ẩm mù sương buổi lập đông
Ta chợt soi đời trong gương vỡ
Ngờ đâu đánh mất một làn hương.
(more…)