Archive for the ‘Thiên-Thu’ Category

Con giòi…

Posted: 30/04/2012 in Hồi Ký, Thiên-Thu

Thiên-Thu

Lại sắp cộng thêm một Tháng Tư Đen! Tôi lại thấy trong lòng như có điều gì không ổn. Lúc nào tôi cũng thấy bứt rứt và cảm thấy trống trải vô cùng. Tôi thường đứng ngồi không yên, làm việc gì cũng hay bỏ giở nửa chừng. Quả thật là tâm tôi không tịnh…

Có lẽ Tháng Tư Đen lại nhắc tôi nhớ đến một quá khứ buồn nhiều hơn vui của tôi. Quá khứ ấy giống như khí hậu theo mùa trở về mỗi năm và gắn liền với hai chữ “TỰ DO” trong tôi. Hai chữ này đã khắc sâu vào tâm khảm ngay từ khi tôi còn rất nhỏ. Nó mang theo nhiều điều không bình thường nhưng tôi cứ giữ mãi trong lòng cho đến hôm nay… Sau ba mươi bẩy năm xảy ra biến cố lịch sử đau buồn của một ngày 30-4-1975 đen tối, tôi quyết định viết lại những gì đã ám ảnh tôi hơn nửa đời người…
(more…)

Trên bờ biển lạ

Posted: 22/04/2012 in Thiên-Thu, Thơ

Thiên-Thu
Cho hương hồn đứa bé tôi đã gặp trên bờ biển ở Trung Đảo trại tị nạn Pulau Tanga – Mã Lai, tháng 5 năm 1979…

Buổi sáng đầu tiên, trên bờ biển lạ,
Tôi một mình nức nở, thật bơ vơ,
Đi trên cát, đi từng bước thẫn thờ,
Việt Nam ơi! Đất nước tôi bên đó!
(more…)

Con leo hoanh

Posted: 13/10/2011 in Thiên-Thu, Truyện Ngắn

Thiên-Thu


Tranh của Jaquelyn Ngo, hoạ sĩ 6 tuổi

Ngoài tên gọi theo giấy khai sinh của nó ở trường học, ở nhà nó được gọi là “Con leo hoanh”.  Tôi không hiểu tại sao nó lại có cái tên gọi quái đản này. Tôi chỉ biết một điều là Bố tôi rất thích cái tên này của nó.  Mỗi lần có việc gì cần đến nó là Bố tôi lại gọi to lên:

– “Con leo hoanh” của Bố đâu rồi, ra đây Bố bảo cái này.

Và mỗi lần nghe Bố gọi như vậy là thế nào cũng có một đứa trong chị em chúng tôi nhái theo và nhất định phải kéo chữ “này” cuối cùng dài ra thêm vài thước nữa mới chịu thôi.  Nhiều lần nghe như vậy, Mẹ tôi đã bực mình hỏi to:

– Chúng mày làm cái trò gì vậy?
(more…)

Tôi và em…

Posted: 28/08/2011 in Thiên-Thu, Thơ

Thiên-Thu


Áo trắng – Tranh Thái Tuấn

Đã có nhiều lần,
hình như, tôi chẳng còn là tôi nữa,
Nghĩ nhiều về Em,
như thuở xa xưa, mới gặp lần đầu,
Thật không thể hiểu,
vì sao, đôi mắt lẩn tránh nhìn lâu,
Cứ theo đuổi tôi,
ngày xưa, hôm nay, và trong giấc ngủ.
(more…)

Thiên-Thu

Vi sinh ra và lớn lên trong một gia đình theo đạo Phật. Hình như chưa bao giờ Vi được theo mẹ đi chùa lễ Phật vào ngày đại lễ hay đêm Giao Thừa để khấn khứa những điều thầm kín mà một thiếu nữ ở tuổi dậy thì thường làm. Cuộc sống của Vi thật là đơn giản từ ngày này qua ngày khác. Sáng ngủ dậy, làm đúng bổn phận đã được cắt đặt trong một gia đình đông con. Tiếp theo là đi học. Rồi sau giờ tan học, về nhà phụ bố mẹ trong việc buôn bán. Đến chiều tối xong việc thì học bài cho ngày hôm sau đi học. Cuộc đời thật bình lặng và có lẽ là chờ đến một ngày đẹp trời nào đó – do sự đặt để của cha mẹ – lên xe hoa về làm vợ đảm đang, lo việc nhà cho một người đàn ông không quen biết nào đó…
(more…)

Kỷ niệm nhạt nhòa

Posted: 29/04/2011 in Thiên-Thu, Thơ
Thẻ:

Thiên-Thu

Đôi chút phân vân nhận lời mời,
“Bữa cơm Y Giới với chúng tôi.”
Paris trong nắng trời Xuân đẹp,
Tựa khúc tình ru quyến rũ người.

*****

Dừng trước lối đi đón khách vào,
Tôi nhìn lơ đãng chồng sách cao,
Bìa cam, ba chữ: Paul TRẦN VỸ,
Thầy đã dạy tôi trước năm nào !
(more…)