Archive for the ‘Trần Đình Sơn Cước’ Category

Trần Đình Sơn Cước

sausalito

Chiều xuân trên vịnh San Francisco
Chim biển bay âm vang lời tiễn biệt
Trên boong tàu tiếng khóc nào thương tiếc
Sóng ngập ngừng lưu luyến Sausalito

Thân xác mẹ hủ tro tròn lạnh buốt
Chúng con ôm như thuở mẹ ấp con
Ơi mẹ ơi từ nay mẹ đâu còn
Thương và nhớ, âm và dương cách biệt
(more…)

Trần Đình Sơn Cước

gieng_trong_thuy

Mặt trời mọc từ biển đông
Thức dậy
Bấm điện thoại di
Động
Đọc tin nóng
Khu nhà hưu trí, yên lắng
Người già vẫn
Còn ngủ yên
Bấm nút Nespresso
Ly cà phê vanizio sủi bọt
Trắng  (more…)

Trần Đình Sơn Cước

sander_rally
Sanders Rally. Google Image

Tiếng dội của hôm qua
Đập vào tôi hiện tại
Chính trị gia vỡ phổi
Nhét bùa mê đám đông

Vùng lên
Vùng lên
Hỡi 99 phần trăm cùng khổ (1)
(more…)

Trò chơi

Posted: 16/12/2015 in Thơ, Trần Đình Sơn Cước

Trần Đình Sơn Cước
Gởi những ai hiện đang yêu cầu đổi tên nước

viet_nam_dat_nuoc_toi
Bản đồ nước Việt Nam. Google images

Bắt chước trẻ con
Tôi bày lịch sử
Bằng trò chơi chữ
Tôi cắt
Tôi dán…

Khi đất nước chia đôi
Việt Nam chia thành hai nước
VỊÊT NAM DÂN CHỦ CỘNG HÒA
VỊÊT NAM CỘNG HÒA
Tôi cắt: Dân Chủ
Tôi dán: Cộng Hòa/ Việt Nam
(more…)

Trần Đình Sơn Cước

thac_ban_gioc-mai_thai_linh
Du khách dùng bè để đi đến chân thác Bản Giốc
Nguồn: diendan.org

Vĩnh viễn mất rồi chăng? Theo tin ngày 27/11/2015 BBC:

Việt Nam và Trung Quốc vừa chính thức ký Hiệp định khai thác tài nguyên du lịch thác Bản Giốc…

Báo trong nước tường thuật, với việc ký hai văn kiện này, VN và TQ đã “khép lại hoàn tòan những tranh chấp do lịch sử để lại, mở ra một thời kỳ hợp tác mới giữa hai nước”.

Từng có nhiều dư luận nghi ngờ chính phủ Việt Nam đã “bán đất cho Trung Quốc”, tuy chính phủ VN nhiều lần bác bỏ “thông tin không có cơ sở” này.

Thác Bản Giốc là một trong những thác đẹp nhất Việt Nam, nằm tại xã Đàm Thủy, huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng.

Lời của thác

Đêm đã qúa canh khuya
Đà Lạt chìm sương lạnh
Ai vẫn lòng canh cánh
Ôm hận, sầu… không tan.
(more…)

Trần Đình Sơn Cước
Gởi nhà văn Cung Tích Biền như một lời xin lỗi vì lỡ hẹn năm 1988

bia_danh_long_song_trong_phong_doi_cua_lich_su

Trong phòng đợi của hôm qua
Có kẻ kiên tâm. Chờ sáng
Lịch sử bị vùi chôn
Cả sau khi anh biệt dạng
(more…)

Trần Đình Sơn Cước

lu_quynh_va_bang_huu
Từ trái: Trần Đình Sơn Cước, Lữ Quỳnh, Trần Doãn Nho, Hoàng Ngọc Biên

Nếu ” một chữ cũng là thầy, nửa chữ cũng là thầy”, thì tôi phải đổi cách xưng hô với nhà văn Lữ Quỳnh bằng Thầy và em. Trong phần giới thiệu tiểu sử của ông đã ghi “… học sinh Quốc Học, Huế năm 1959-1961. Dạy học trường Bán Công Vinh Lộc 1962-1963…”. Như vậy, sau khi vừa rời khỏi bậc trung học, ông chỉ làm nghề gõ đầu trẻ vỏn vẹn một niên khóa tại quê nhà, rồi sau đó ông theo nghiệp binh mãi cho đến ngày tàn cuộc chiến. Tôi là lứa học trò thuộc niên khóa duy nhất đó. Những bạn học cùng lớp với tôi thuở ấy như Lam, Hòe, Son, Trứ… thường chỉ biết gọi ông là thầy Ngô (tên thật), mà không biết ông có viết văn với bút hiệu Lữ Quỳnh. Thầy dạy môn quốc văn lớp đệ lục với bài bình giảng ” Tâm sự chiếc giường hư” của Xuân Diệu rất hay và truyện “Anh phải sống” của Khái Hưng thật cảm động… . Riêng tôi, không hiểu do cơ duyên nào, không gọi ông bằng thầy mà lại được thân thiết gọi ông là anh Quỳnh.
(more…)