Archive for the ‘Zulu DC’ Category

Zulu DC

Chiều ba mươi tết trời lạnh, mưa hắt hiu giống như mùa đông của Huế. Một vài việc tôi dự định làm trước tết đều không thực hiện được – đêm qua bàn chân bỗng nhiên đau nhức, tình trạng càng lúc càng tệ hại thêm.

Lửa đốt những gân máu trong bàn chân, tôi đang chịu trận với những cơn đau như thế. Phải đối xử với nó như thế nào, tôi đưa tay thoa nhẹ, với ý định xoa bóp để máu phân tán những độc tố ra khỏi bàn chân, nhưng khi ngón tay chạm nhẹ thôi, tôi phản ứng như đút cả bàn chân vào bếp lửa đang cháy. Làm sao đây, gọi nai-oăn-oăn (911) xe cấp cứu đến chở vào bệnh viện – còn chi xuân, chi tết. Mặc cho cơn đau hoành hành, tôi vẫn tỉnh táo. Một thau nước lọc bỏ thật nhiều đá bào vào. Hay lắm, tôi khen cho chính sáng kiến của tôi, một giải pháp làm cho tôi thêm tự tin, để chắc chắn rằng, chấp nhận đau đớn ở nhà ăn tết vẫn hơn vào bệnh viện.
(more…)

Zulu DC


Nhà thơ Trần Thoại Nguyên

Trời lạnh, tôi đứng bên nầy sông Santa Ana, sau cơn mưa nước sông cũng chỉ như dòng suối, nhưng bên cạnh là mặt hồ rộng của công viên Centennial. Tôi tưởng tượng điếu thuốc Pall Mall trên môi và nhìn làn khói trắng tan vào trong gió, thói quen để chống trả cảnh hiu hắt và giá lạnh giữa biển khơi thuở nào. Hình ảnh đã xa lắm, nhưng hôm nay đứng đây, bất chợt tôi liên tưởng đến anh bạn Trần Thoại Nguyên (TTN), trên tay lúc nào cũng kẹp điếu thuốc. Và mơ hồ, nhân vật Tất Đạt trong “Câu chuyện Dòng Sông” của Hermann Hesse. Hai nhân vật không liên quan gì với nhau, nhưng cùng lúc cả hai hiện hữu trong trí nhớ của tôi.

Trần Thoại Nguyên – người bạn kết nối từ những dòng thơ trên FaceBook – Tất Đạt và TTN mỗi người một tính cách. Tất Đạt, sau khi từ bỏ lý thuyết và những điều thầy (Cồ Đàm) dạy, đi tìm cho mình lý thuyết tốt đẹp hơn với một ý chí thép – đạt tới đích hoặc chết.
(more…)

Màu cổ tích

Posted: 09/01/2015 in Truyện Ngắn, Zulu DC

Zulu DC

blue_roses

Trong lớp học, mỗi lần nhìn Kate Stern tôi ngờ ngợ như quen biết, như đã gặp ở đâu. Tôi đến Mỹ hơn một năm, cô gái tóc nâu, mắt xanh, làn da trắng mịn, khuôn mặt rám nắng không phải là người Việt, nhưng sao nhìn Kate tôi cảm thấy thân thiện, gần gủi. Trong dáng đi và nụ cười của nàng, có gì cứ bắt tôi tìm kiếm, nhớ về.

Lớp học chỉ có hai mươi sinh viên, tôi ngồi hàng ghế đầu. Kate thường đi học trễ, cô đứng khom người, gật đầu chào rồi dọt lẹ xuống cuối lớp. Cách chào của Kate làm tôi nhớ lúc nhỏ, thầy giáo năm lớp nhì tập cho chúng tôi chào nhau như thế. Bây giờ, mỗi lần gặp Kate, tôi gật đầu đáp trả, nàng mỉm cười nhìn tôi bằng ánh mắt rất lạ.
(more…)