Archive for Tháng Mười, 2011

Trần Vũ


The Bassist – Eddie Lim

Một hôm, Toàn bất ngờ đến từ sau lưng, phủ một lần vải đen trùm xuống đầu tôi và nói:

- Nhiều khi người ta có thể nhìn xuyên qua màn đen.

Câu nói lửng lơ và Toàn rời ra. Tôi quay lại, trông thấy làn vải đen lúc nãy đang vung vẩy lên xuống trong tay Toàn,  gần như một điệu múa

- Cái gì không trông thấy mới thật kích thích.
(more…)

Bùi Chí Vinh

Không làm nắm đấm trong tay kẻ khác
Chúng ta hoàn toàn tự do
Tự do thiếu ăn, tự do mất ngủ, tự do không yêu, tự do ngưng bài tiết
Tôi sở hữu tự do và tôi mơ
(more…)

Phạm Hồng Ân

Ngày lùa đám đông vào thành phố man rợ
Súng bắn vào đầu lương tâm
Bom nổ tung ý thức
Chủ nghĩa ôm phế tích tiêu điều lên ngôi bá chủ
Ngai vàng là thảm máu trải từ mặt đất lên mặt trời
Thế giới tối đen như hàm cọp
Chỉ trừ em và anh
Ðứng chót vót trên ngọn mây vĩnh cửu
Trôi hư ảo như dòng sông.
(more…)

 
Thơ: Dạ Nhiên
Nhạc: Nguyễn Trọng Khôi;
Tác giả phối âm và hát
Nguồn: Tác giả gửi YouTube link

Nguyễn Ngọc Tư

Chiếc ghe máy đi chậm rãi trên lòng rạch đang buổi nước ròng. Hai ông cháu chủ ghe làm tôi nhớ cái truyện Rừng mắm của Bình Nguyên Lộc, dù ở đây nhiều bần, ít mắm. Thằng nhỏ đen thui, da mốc cời trên mình chỉ dính cái quần cộc, nằm gối đầu lên ông già cũng đen thui mốc cời chỉ quần cộc trên người. Họ đưa tôi ra gần cửa biển, chỗ một cồn cát nghe nói khá đẹp. Nước biển trong, tắm được. Người ta hay ra đó chơi, thằng nhỏ quảng cáo ngắn gọn.
(more…)

Võ Ý

Xanh đêm diệu kỳ

Ôi đêm kỳ diệu tỏa xanh
Hình như xanh cả ba canh ngọc ngà

Xanh từng nhịp bước chân ta
Dập dìu kiếp trước xanh qua hiện tiền
(more…)

Trần Phù Thế

Chiều đi

chiều đi
như một vết roi
hằn lên nỗi nhớ
trong tôi mưng sầu
cớ gì
hồn thất lạc
đâu
mà nghe bảy vía nuốt rầu ngậm tăm
(more…)

Con sáo sang biển

Posted: 30/10/2011 in Thơ, Trang Y Hạ

Trang Y Hạ

Con sáo quanh năm sống ven bờ mương
mò tôm bắt cá chia nghèo cùng mẹ
nước lớn, nước ròng bịp kêu đau xé
con còng hối hả nước rút bò ra.
(more…)

Phan Đắc Lữ

Xem hát bội
Huệ Thu

Sân khấu làng ta
1.
Ðầu đình sân khấu dựng từ lâu
Ðèn, đuốc, màn, phông rực rỡ màu ….
Trai gái rủ rê ngoài cổng trước
Trẻ già í ới mé vườn sau
Thanh niên nô nức nghênh phường hát
Bô lão lăng xăng rước trống chầu
Lam lũ quanh năm chờ lễ hội …
Ngày xuân vơi bớt nỗi lo âu
1.
Sân khấu làng ta dựng đã lâu
Vàng xanh tím đỏ…sắc chen màu
Ngồi trên lẹ cẳng người đi trước
Ðứng dưới chậm chân kẻ đến sau
Lơ láo lên râu phường xỏ lá
Nghênh ngang ra vẻ kẻ cầm chầu
Hội này là hội làng ta nhỉ?
Lạc bốn phương trời khắp Á- Âu
(more…)

Nguyễn Thị Long An

Tôi cầm thanh củi cào than dưới đít nồi cơm nếp ra phía ngoài lò, chụm thêm củi vô bếp lửa soong thịt kho Tàu rồi bắt chảo lên cà ràng nhỏ kế bên rang đậu phọng. Ngọn lửa trong lò lung linh bập bùng, rọi vô vách hình ảnh những đòn bánh tét, xâu lạp xưởng mới làm, treo toòng teng trên sào gác qua hai cây đà ngang. Bộ ván phía dưới bày biện nhiều thứ: keo dưa đầu heo, rổ dồi chưa chiên, thúng bánh ích và các loại bánh da lợn, bông lan, xà lam, bánh bò… công kỹ của mợ Chín, dì Mười cặm cụi làm từ xế trưa, do những đồ cần dùng và mớ thịt heo mẹ biểu tôi đem về trước lo sẵn cho bữa kỵ cơm bà ngoại.
(more…)

Em cần anh

Posted: 30/10/2011 in Âm Nhạc, Như Ly

 
Nhạc và lời: Như Ly; Tác giả trình bày
Hòa âm: Hoàng Mị
Nguồn: Tác giả gửi YouTube link

Lâm Hoàng Mạnh

Rừng và biển

Người con trai cửa biển
Công tác miền rừng xa
Tháng ngày hằng thương nhớ
Nhớ biển lộng quê nhà.
(more…)

Đàm Trung Pháp

Mời ăn “rắn trong lỗ” hay sao đây?

Từ nhiều năm nay tôi thường có một số sinh viên quốc tế theo học chương trình  giáo dục ngôn ngữ  tôi phụ trách tại Texas Woman’s University. Cách nói và viết tiếng Anh khá đặc thù của họ đã kích thích tính tò mò của tôi và thúc đẩy tôi tìm hiểu thêm về những dạng thức khác nhau của tiếng Anh ngày nay trên thế giới. Đôi khi tôi thắc mắc và tự hỏi liệu những người nói tiếng Mỹ “tiêu chuẩn” như quý bạn và tôi có khó khăn gì không khi giao dịch với những người nói tiếng Anh loại này, chẳng hạn trong trường hợp giả dụ rất có thể xảy ra dưới đây?
(more…)

Châu Thạch

Nắng trời chiếu xuống mộ trinh
Xương em chưa lộ nguyên hình tan ngay
Lão già bốc mộ say say
Người thân lệ ước khăn tay sụt sùi
Có ai đây đứng bùi ngùi
Mộng yêu đất đã chôn vùi bao năm
Giấy vàng tiểu mới em nằm
Tro kia có thấy ngỡ ngàng hay chăng
Em về chốn mới xây lăng
Bỏ khe róc rách, bỏ trăng lên đồi
Chắc là bỏ cả luôn tôi
Xa xôi đâu dễ đến ngồi cùng em.
(more…)

Trần Vấn Lệ


Morning sleep – Nadjib Kamgar

America morning

Mai sau xin chớ làm người
Làm cây khuynh diệp trường Bùi Thị Xuân

Buổi sáng hồn nhiên. Gió nhẹ nhàng. Dĩ nhiên có lạnh. Đã Thu sang…
Bầy chim se sẻ chừng chưa lạnh vẫn hót vang lừng trên nhánh soan…
(more…)

Đinh Cường


Tác giả bên Hồ Muối – Salt Lake City, Utah

chiều. đứng giữa mênh mông Hồ Muối
gió mặn. mấy cánh chim biển
bay về đâu. mãi miết
núi tím . Salt Lake City
ngày trở lại, trời nắng tốt
những con đường phượng vàng. mùa thu
rừng hoa quỳ vàng dại, nhớ Đàlạt, Pleiku
phố núi .
phố núi nào cũng đi lên đi xuống …
(more…)

Vũ Thị Thiên Thư

- Cô có đi hộp đêm bao giờ chưa ?

- Hộp đêm à ? Là nơi uống rựợu  phải không? Cô không uống được rượu

- Không , ý em muốn nói là  loại vũ trường bỏ tuí ấy mà, nơi có bar rượu, có nhạc sống, có trình diễn vũ khỏa thân …

- Oh ! Chỗ ấy thì , thú thật, cô chưa đến bao giờ

- Thưa Cô , Em đang làm việc nơi ấy .
(more…)

Giao Chỉ, San Jose.
Bài này không phải là tài liệu phê bình văn nghệ, không phải là điểm phim. Đơn thuần chỉ là tâm tư của một khán giả, yêu thương những bản hùng ca, đem niềm xúc động trải trên trang giấy.

Nhớ lại chuyện xưa (1975).

Những bản hùng ca đã theo chân chúng tôi suốt một đời quân ngũ. Từ Mậu Thân 68 đến mùa Hè 72. Nhưng vào tuần lễ cuối tháng 4-75 không còn nghe thấy nhịp quân hành trên đài Sài Gòn nữa. Giữa mùa hè vùng nhiệt đới, đài Mỹ chợt chơi bài Tuyết trắng. Đó chính là tiếng kèn lui quân của đồng minh. Hoa Kỳ bắt đầu di tản bằng trực thăng. Miền Nam thất thủ. Thủy quân lục chiến Hoa Kỳ dựng lều đón tỵ nạn tại Pendleton. Cách 20 dặm về phía bắc là dinh thự của tổng thống Nixon. Bạch dinh Calle Isabella tại thị xã San Clemente từng được mệnh danh là tòa Bạch Cung của miền Tây. Vào năm 75, Isabelle nằm phơi mình buồn bã trên xa lộ số 5, cạnh bờ biển miền duyên hải California. Vào những ngày trời tốt, ông Nixon mới có thể nhìn thấy phi cơ chở tỵ nạn từ Thái Bình Dương bay về Los Angeles. Nhưng đêm nào ông cũng nghe thấy tiếng xe bus của những người đánh mất quê hương chạy trên đường số 5 từ quận Cam về Tent City. Đoàn xe chở dân di tản, theo lệnh ông thống đốc, phải đóng kín cửa và chạy ban đêm qua San Clemente thẳng đường về Pendleton. Cali thời đó là tiểu bang chống chiến tranh, không welcome dân tỵ nạn.Tiếng xe chạy ban đêm đã làm ông Nixon mất ngủ, hay tại vì nước Mỹ quay lưng lại Việt Nam.
(more…)

Cà phê cay

Posted: 29/10/2011 in Dáng Thơ, Thơ

Dáng thơ


Cup of Coffee by Lutz Baar

Hai ly cà phê cay
Trong một chiều rất nắng
Bờ môi chưa quen biết
Vị ngọt cùng đắng cay
(more…)

Bắc Phong


Gaddafi (1942-2011) ; ảnh: Reuters

Gaddafi bị bắt như chuột
trong một ống cống ở vòng đai thành phố Sirte
nơi hắn và đồng bọn tử thủ lần cuối cùng
(more…)

Trần Mạnh Hảo

Chủ nhật buồn xiêu xiêu
Không thấy người biểu tình yêu nước
Đất nước không được yêu
Đất nước bị phụ tình
Mùa thu vừa bắt cóc
Hồ Gươm
(more…)

Trần Khải Thanh Thủy


Một cảnh thường thấy ở các cuộc phản đối của dân oan

Cho đến giờ phút này khi đã xa Việt Nam hàng nghìn km, xa hẳn những người dân oan gầy gò, tả tơi, rách rưới…, ở giữa nơi xứ người giàu có, tôi vẫn thường nhớ tới họ, nhớ gương mặt đau khổ, nhàu nhĩ đến cái dáng “tiên thiên bất túc” chân dài chân ngắn, bước thấp, bước cao của họ do cuộc sống cực nhọc đưa lại, sau biết bao nhiêu chấn động thê thảm ở đời… Nhớ từng chi tiết, việc làm cụ thể của họ, những lời họ trao đổi hoặc trêu chọc lẫn nhau, mỗi khi đi đến tòa án hoặc cổng nhà ông lớn về:

- Bà con ơi, chính quyền nhân dân là chính quyền trị dân.

- Tòa án nhân dân là Tòa xử nhân dân — một người tiếp trong phấn kích, uất nghẹn.

Sợ chưa đủ để mọi người hiểu, người nọ giải thích thêm:

- Vì chỉ xử nhân dân mà thôi, không xử cấp bộ trưởng nào đâu.
(more…)

Nguyễn Thị Thanh Dương
Cảm tác từ bài thơ “Ly Biển” của Phan Ni Tấn

Anh múc ly nước biển để trong phòng,
Vì lòng anh bỗng dưng thương nhớ biển,
Biển trước mặt khi anh ngồi làm việc,
Biển bao la đang nằm ở trong ly.
(more…)

 
Nhạc: Nghiêu Minh
Thơ: Thái Tú Hạp
Tiếng hát: Quỳnh Lan
Nguồn: Tác giả gửi YouTube link

Điệp-Mỹ-Linh

Rời nơi gửi hành lý một khoảng ngắn, Thắng hơi chậm bước, vừa quay lại chờ Bích-Thủy vừa đưa tay xem đồng hồ. Đến gần Thắng, Bích-Thủy hỏi:

- Mấy giờ rồi, con?

Thắng đáp bằng tiếng Việt “ba rọi”:

- Mình còn hơn một giờ đồng hồ nữa để…kill đó, măng.
(more…)

Hồn thu

Posted: 28/10/2011 in Thy Lệ Trang, Thơ

Thy Lệ Trang
Cho Trần Thiện Thu Thủy và những nàng góa phụ tuổi 50

Anh về đây nắng chiều đã tắt
Chút gió Thu gờn gợn mặt hồ
Vẫn ngỡ dáng em ngồi hong tóc…
những sợi mềm… óng mượt như tơ
(more…)

Văn Công Mỹ

Nghe bão quê nhà

Hổm rày cơn bão đi qua
Hiếm hoi sợi nắng nhạt nhòa trong con
Đâu như ngoài ấy mưa dồn
Trái tim nín thở ngực cồn cào đau
Ngõ về xa tắp đã lâu
Nghe trong ngọn cỏ nhuốm màu hư hao
Tay gầy Má vuốt xanh xao
Lệ linh hiển đó, sóng gào con nghe
Má ơi, mai nữa con về
Đứa con bất hiếu xa quê tháng ngày.
(more…)

Lê Thương


Khung cửa mùa Thu – Photo Nguyễn Đạt Thịnh, Nhóm Phó Nhòm

Khí hậu ở Hoa Kỳ thay đổi rõ rệt trong vòng hơn một tháng nay, trời mưa nhiều cùng với những cơn gió lành lạnh bắt đầu thổi về báo hiệu thu sang. Lại một lần nữa mùa thu đang trở về với vạn vật. Lại một lần nữa người Việt ly hương nhìn cảnh mùa thu nơi xứ người mà lòng bồi hồi nhớ đến những mùa thu cũ nơi quê hương mình. Ở Hoa Kỳ, cây cối vào mùa thu thật vô cùng lộng lẫy. Khi mà những ngọn gió thu bắt đầu thổi về thì lá rừng cũng bắt đầu thay đổi màu sắc. Chỉ trong vòng vài ngày, hàng cây xanh bên đường bỗng đổi ra màu vàng óng ánh, rồi cả một khu công viên cũng vàng rực lên. Nhìn lên những vùng đồi núi bao la, trùng trùng điệp điệp cũng vàng lên một màu vàng rực rỡ… Cho đến khi mặt đất trải đầy lá vàng, cây cối trơ cành khẳng khiu báo hiệu Nàng Thu cất bước ra đi nhường chỗ cho một mùa đông lạnh lẻo thê lương. Nhìn cảnh thu nơi xứ người mấy ai trong chúng ta chẳng thấy lòng nao nao nhớ đến những mùa thu cũ năm nào ở quê nhà. Mơ về những mùa thu dĩ vãng, ta chợt bắt gặp nỗi sầu riêng qua những thu khúc buồn nhất, tha thiết nhất.
(more…)

Chiều nội thành

Posted: 27/10/2011 in Lưu Nguyễn, Thơ

Lưu Nguyễn

Vạt nắng đọng trên bờ thành cổ
mặt hồ gợn nhẹ gió lao xao
sen cuối hạ mãn khai vài cánh rụng
chiều nội thành khép kín âm hao.
(more…)

Trangđài Glassey-Trầnguyễn


Quay về (sơn dầu trên bố; 80 cm x 65 cm) – Lê Ký Thương

Bé con

ba mẹ chờ hơn nửa năm
mới được tin con
mừng vui khôn xiết
sao con chỉ ở có tám tuần
rồi biền biệt ra đi?
(more…)

Thơ: Bài Một mùa Đông của Lưu Trọng Lư
Nhạc: Lê Trạch Lựu
Giọng ngâm: Hồng Vân
Tiếng hát: Duy Trác
PPS: Bùi Phương
Nguồn: Bùi Phương gửi YouTube link

Minh Nguyễn

Chuyến xe xuôi về miền Tây dừng lại ở bến phà. Tay lơ trẻ mở cửa xe, lao nhanh xuống đường, đồng thời mất hút trong đám đông. Hành khách ngồi chờ trên xe buồn miệng, kẻ thò tay qua cửa mua chai nước uống, người vội vàng chọn lấy món quà vặt ăn lót dạ. Giữa cái nóng chói chang tháng bảy cùng với cảnh buôn bán ồn ào tấp nập dưới đường, biến không khí buổi sáng trên bến phà trở nên ngột ngạt. Kịp khi ấy, tay lơ trẻ cũng đã quay về, trên tay cầm theo một xấp vé. Hắn mở toang cánh cửa, hối mọi người xuống xe đi bộ qua phà và, không quên trao vào tay mỗi người một chiếc vé. Tôi chẳng bận tâm nhìn tấm vé lớn chỉ bằng hai ngón tay viết gì, thừa hiểu giá trị của nó tương đương với một chuyến qua phà. Điều này, giống với cách nay hơn bốn mươi năm, mỗi lần đi phép từ Cần Thơ về Sàigòn, tôi cũng được nhà xe phát cho chiếc vé qua phà Cần Thơ hay Mỹ Thuận vậy. Khác chăng, quốc lộ bốn xuôi miền Tây hôm nay, xe cộ không còn cảnh xếp hàng rồng rắn mà, chạy thẳng tuột qua hai chiếc cầu dây văng, với cảm giác đang di chuyển bồng bềnh trên chiếc thuyền buồm căng gió; bỏ lại sau lưng ký ức trăm năm vui-buồn với vạn mảnh đời lam lủ, sống hiu quạnh bên những bến sông đỏ ngầu dòng chảy phù sa.
(more…)

Huỳnh Minh Lệ


The Poet – Tranh Egon Schiele

Anh không còn trẻ nữa

Anh không còn trẻ nữa,
Lồng ngực đã đau ran.
Thơ anh như đóm lửa,
Ngún lại trong tro tàn.
(more…)

Lữ Quỳnh
Tặng Jacques Ng.


Thuyền du lịch trên Seine (ảnh của Lữ Quỳnh)

Buổi chiều đứng trên cầu Notre-Dame ngắm sông Seine, Jacques giành máy ảnh chụp tôi cho bằng được. Hắn nói anh toàn chụp cảnh không, ít ra phải có vài tấm để làm kỷ niệm chứ. Sông Seine đẹp, nhất là cảnh vật thơ mộng hai bên bờ. Tôi vừa đọc đâu đó, chỉ khúc sông chảy qua Paris đã có đến 37 cây cầu, mà nổi tiếng là Pont Neuf, cổ nhất, được xây bằng đá từ cuối thế kỷ thứ 16, có tượng vua Henri IV ngồi trên lưng ngựa. Tiếp đến là Pont Marie, Pont Royal, Pont Louis Philippe… Cầu nào cũng có chiều cao trên 100 mét, rộng trên dưới 20 mét. Theo Jacques cây cầu đẹp nhất là Pont Alexandre III, gần nơi an nghỉ của Napoleon. Hắn tiếc rẻ là tôi ở Paris ít quá, không thể đi thăm hết đươc, và anh mới biết chưa được một phần mười Paris.
(more…)

Chu Ngạn Thư


Trống cơm – Tranh dân gian (nguồn: dactrung.net)

Biến tấu trống cơm

chắc gì
mấy nhịp tình tang
để ai
phải luỵ đò ngang
sớm chiều
(more…)

Hồ Đình Nghiêm
Đừng gieo giọt mắt xuống sông,
Anh về dẫu chỉ đò không cũng chìm
”-
(Đồng Đức Bốn)


Trở về – Tranh Đinh Cường

Người con gái rót cho hắn một ly nước. Cô đậy cái nón giấy lên miệng chai rồi mang ly tới gần hắn. Ly đầy nước, những ngón tay cô gái thấm ướt. Chiếc bàn gỗ đen có nhiều vết xước và giữa căn phòng nhỏ luôn đọng một nỗi tịnh yên. Trời tức giông, màu xám đè nặng ở ngoài, len vào cửa sổ và xô đẩy theo một hương mùi ngai ngái của đất nồng.
(more…)

Phạm Đức Nhì

Mười mấy năm trong trại tập trung
ngày bị đẩy lên núi, ra rừng
quần quật dầm mưa, dãi nắng
đêm đến, thân xác rã rời
bụng đói cồn cào
khó ngủ
nằm nghĩ về cha mẹ anh em
người yêu, bè bạn
đau xót nhớ thương
lúc ấy tôi hận người Mỹ thấu xương
nhiều lần lôi cả ba đời Nixon, Kissinger ra nguyền rủa
“Thứ quân bội hứa!
Đành lòng bỏ bạn bè giữa lúc nguy nan”
(more…)

Âu Thị Phục An

Tôi xuống sân bay và đi qua những thủ tục. Một xấp đô la lẻ dọn đường là chuyện đương nhiên. Tôi đi qua và đưa chúng cho những người gác cửa thủ tục. Êm xuôi hết.

Đưa tay nắn cái điện thoại di động trong túi áo khoác, tôi mơ hồ yên tâm. Tôi vẫn giữ được nó bên mình sau một chuyến bay dài. Cái số điện thoại bạn chàng cho còn nằm trong đó mà. Như vậy là tốt. Tuy vậy tôi cũng đã cẩn thận ghi nó vào cuốn sổ nhỏ trong ví tay.
(more…)

 
Họa sĩ: Nguyễn Trọng Khôi
Nhạc nền: Tuổi Đá Buồn của Trịnh Công Sơn ; Độc tấu guitar: Đỗ Đình Phương
Nguồn: Tác giả gửi YouTube link

Đàm Trung Pháp

Trong thời Pháp thuộc, một nông dân Việt được mướn để làm vườn trong tư dinh viên công sứ người Pháp tại miền thượng du Bắc kỳ. Một hôm, một con hổ lọt hàng rào vào vườn, đạp nát các luống hoa, rồi lững thững trở về rừng. Buổi chiều khi viên công sứ về nhà, thấy những vết chân khổng lồ trên các luống hoa, ông không hiểu là trâu bò nhà ai đã dám cả gan vào tận tư dinh công sứ phá phách như thế. Người làm vườn giải thích cho chủ rõ là hổ đấy chứ chẳng phải trâu bò nào đâu, “Lúy tí ti dôn, tí ti noa, lúy gầm, lúy gừ, lúy măng-dê me xừ, lúy măng-dê cả moa” (Nó tí ti vàng, tí ti đen, nó gầm, nó gừ, nó xực ông, nó xực cả tôi). Vậy mà ông tây thuộc địa hiểu ngay, rồi há hốc miệng, vung tay lên trời và chỉ nói được hai chữ “Un tigre?” (Một con hổ à?) rồi té xỉu. Người làm vườn phải dìu ông chủ vào nhà và trong bụng mừng lắm, vì ông công sứ đầy quyền uy rõ ràng đã hiểu thứ tiếng Tây “giả cầy” của mình. Đó là thứ tiếng Tây sử dụng cú pháp và lối phát âm Việt, trong đó ngữ vựng của hai ngôn ngữ phứa phừa giao duyên.
(more…)