Hãy ra biển mùa đông cùng tôi | Đối thoại lệch

Posted: 16/10/2015 in Thơ, Trương Đình Phượng

Trương Đình Phượng

bien_mua_dong

Hãy ra biển mùa đông cùng tôi

hãy đi cùng tôi ra biển mùa đông
ngồi trên triền cát đói chân người
em đừng vốc sóng vào lòng tay
hãy để chúng tự do
cùng những ý tưởng không bao giờ bị trói
kệ chúng đi em
lũ còng gió ngu đần
cần mẫn se tương lai thành những hạt buồn 
đừng hỏi tôi về những tháng năm
đắng cay
trong đục
hạnh phúc
khổ đau
đi qua trái tim những con thuyền
hãy để chúng nằm trên hàng đinh nhọn hoắt
mơ về lòng đại dương xanh
đừng để ý loài hải âu
nhiều khi trong bóng đêm nhầm tưởng ngọn hải đăng là mặt trời
tự tin lao về phía họng súng
của lũ cướp biển trá hình…
hãy đi cùng tôi ra biển mùa đông
nghe hàng phi lao hát
khúc du ca về loài cá
tự thắp sáng ngày mai từ bóng tối…

 

Đối thoại lệch

– Lịch sử là gì hả bố?
– Là lệ đắng
máu
xác người
và những lời hứa
nỗi sợ hãi
niềm căm phẫn
và những ánh mắt buồn xuyên thế kỷ…
là những người vợ, người mẹ mỏi mòn đợi chờ, vô vọng
là những người ra đi không dám nghĩ ngày về
là những người lính ở hai đầu chiến tuyến
chết cho những điều vô nghĩa…
là những đứa trẻ thơ vô tội
đạn bom cưa nát thân hình
đắp mồ giấc mơ..
– Sao con nghe cô dạy
lịch sử là những tấm gương trong suốt
là những bản hùng ca
là hoa
là nắng
là mầm xanh tương lai?
– Con hãy nhìn bằng đôi mắt của con
những gia tài ông cha để lại
và lắng nghe bằng trái tim mình
tiếng rên xiết của trăm ngàn số phận
con sẽ thấy câu trả lời hoàn hảo
nứt ra từ chân lý khuyết…

Trương Đình Phượng
Nguồn: Tác giả gửi

Đã đóng bình luận.